CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐẾN VỚI " CHUNG MỘT MÁI TRƯỜNG" CHÚC CÁC BẠN MẠNH KHỎE,VUI VẺ VÀ HẠNH PHÚC.

Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2016

HOA SỨ TÌNH YÊU

Vũng Tàu là thành phố biển xinh đẹp quanh năm đón gió biển dạt dào như lòng người nơi đây tràn đầy thương mến.Nơi có biển, núi rừng, hồ, sông, suối từ thủa tôi còn bé xíu, chân trần dẫm trên cát mịn êm nghe nước biển nhẹ mơn man mát rượi trưa hè, nghe rừng dương vi vu gió hát rồi lần theo triền núi ngắm những chùm hoa sứ trắng muốt rung rinh theo gió tỏa ngát hương thơm ở Bạch Dinh.Trời càng nắng nóng, hoa sứ càng nở rộ ngan ngát một vùng, rụng dưới gốc cây cho lũ trẻ dùng chỉ kết lại thành chuỗi đeo cổ làm vòng hoa chiến thắng.Riêng tôi, hương thơm của hoa sứ khiến tôi say say bao điều mê mải như vốn từng đắm đuối chuyện cổ tích.Ngày ấy, tuổi thơ rong chơi những giờ được nghỉ học là dạo vòng núi, đắm mình trong nước biển mặn khó quên.
Hoa Sứ là tên gọi ở miền Nam, miền Bắc gọi là hoa đại và theo tài liệu thì hoa này có nguồn gốc Mexico, Trung Mỹ và Venezuela. Từ Mexico và Trung Mỹ,hoa đã lan sang các khu vực nhiệt đới khác trên thế giới, đặc biệt là Hawaii, tại đây chúng mọc nhiều đến nỗi nhiều người tin rằng chúng là các loài cây bản địa ở đây.Hoa của đại hoa đỏ (P. alba) là quốc hoa của Nicaragua và Lào, tại đây chúng được biết dưới các tên gọi tương ứng là "sacuanjoche" (Nicaragua) và "chăm pa" (Lào).Dù thế nào thì với tôi, hoa sứ được trồng nhiều ở Vũng Tàu, có lẽ phù hợp với khí hậu biển vì sức sống mãnh liệt,có mùa cây chỉ còn những cành trụi lá, khô khốc tưởng như đã chết nhưng vẫn sống khi mưa về luôn khiến tôi thú vị khi ngắm những mầm lá xanh non trổ ra từ cành trơ trụi, có lẽ thế mà sứ còn có tên sứ cùi! để phân biệt với những loài sứ khác.
Cây sứ cũng có nhiều hình dáng lạ lẫm tùy theo sự tưởng tượng của mỗi người, càng già cỗi càng đặc biệt. Theo y học cổ truyền, hoa sứ trắng điểm vàng chữa được bệnh ví dụ như hoa sứ khô chữa cao huyết áp…Tất cả điều này cũng không huyền thoại bằng chuyện tình yêu mơ mộng của đôi lứa yêu nhau hẹn hò dưới gốc cây sứ rồi thề non hẹn biển.Chuyện tình hoa sứ luôn tỏa hương thành hay không là chuyện khác nhưng cứ thế của thời cách nay hơn nửa thế kỷ trong đó có tôi mải miết đắm mình vào thế giới mộng mơ này, đến khi tóc xanh nhạt màu vẫn đắm đuối mỗi khi đi dạo dưới hàng cây sứ ngát hương thơm thỉnh thoảng rơi rụng cánh hoa hững hờ theo gió, rồi có ca khúc được sáng tác với tên “ Hoa sứ nhà nàng “ vô cùng lãng mạn nhưng đượm buồn.
Vậy đó, Vũng Tàu được ví như thành phố “quốc tế” nhiều cư dân khắp nơi tìm về lập nghiệp chung tay vun đắp ngày càng đẹp, trù phú và bắt đầu có nhiều biệt thự, nhà ở, công viên trồng hoa sứ sau thời gian mai một,rồi cơn bão số 9 năm 2006 quật ngã, tuy nhiên hoa sứ tập trung, ấn tượng nhất là ở khuôn viên Bạch Dinh Núi Lớn vẫn còn nhiều, dọc triền Núi Nhỏ đường lên Hải Đăng quyến rũ khách du lịch ghé thăm,cũng đã có lúc Vũng Tàu được dự tính gọi là thành phố Hoa Sứ như Hải Phòng có tên là thành phố Hoa Phượng đỏ chẳng hạn.Thế nào thì hoa sứ chẳng thể  thành tên gọi thay cho tên Vũng Tàu mộc mạc, dễ thương tôi luôn thích,hoặc cái tên có vẻ Tây hơn từ xa xưa là Cap Saint Jacques vẫn chẳng quyến rũ mấy.
Mà thôi, lòng vòng gì thì trong bài viết này tôi chỉ giới thiệu về cây hoa sứ được trồng lâu nhiều  năm nơi xứ biển tôi sống đã hơn 60 năm cuộc đời, cánh hoa tỏa mùi hương dịu mát khi rời khỏi cành rất lạ lùng và khi khô mới phát huy hiệu quả chữa bệnh.Ừ! Vũng Tàu đẹp mặn mà và khi ở đây đều có thể ngắm bình minh lẫn hoàng hôn trong ngày rồi cảm nhận thời gian trôi qua 24 giờ quý báu cuồng nhiệt, sôi nổi.Trải hơn mấy trăm năm hoa sứ càng cằn cỗi,những người xưa trồng hoa đã về miền viên miễn cho thế hệ trăm năm sau tận hưởng, điều này càng khiến tôi mang ơn thế hệ cha ông đã không tàn phá mà gìn giữ, trân trọng cảnh đẹp, tài nguyên thiên nhiên cho thế hệ mai sau.
Có đôi lúc, tôi thảng thốt khi đi ngang con đường Bãi Trước ngày xưa giờ đã được mở rộng thênh thang nhưng hàng bàng cổ thụ mất bóng mà hụt hẫng lạ lùng.Cứ thế đến đêm về tôi mới hiểu rằng ký ức tuổi thơ những giờ dong ruỗi không thể phai mờ là kho tàng gieo mãi trong tôi muôn điều mơ ước không thành khi tuổi đã hoàng hôn.Mặt trời mọc soi rọi xuống mặt biển lung linh đến khi lặn vẫn lộng lẫy khoe màu đỏ ráng chiều mấy mươi năm tôi ngắm mãi, ngắm hoài về một bến bờ xa lắc có ai đó quên mất khúc ca dao thủa nào hệt như hương thơm hoa sứ chỉ tỏa ra khi rụng rơi nhạt nhòa hư ảo.
Chao ơi! đời hát rong có mấy ai tìm được bến bờ?? như con thuyền trôi vô định trong đêm trăng huyền hoặc, lặng lẽ, cô đơn đợi trăm năm xuôi về bến cũ.Có mấy ai nhớ hoài cánh hoa sứ vừa rơi thơm ngát được cài lên mái tóc mượt như tơ thủa thơ ngây cắp sách đến trường với trái tim rung nhẹ vì yêu?Cứ thế trôi theo giòng đời thân phận kiếp người chỉ đêm về mới lắng đọng khúc tình ca.Đêm, khí hậu đã dịu đi vẫn không thể ru tôi ngủ êm giấc mộng đẹp mà vẫn là bao điều khó nói.Đời là hạnh phúc trăm năm cho những ai tìm thấy bình yên tràn ngập yêu thương và mơ nhớ về cửa lớp, sân trường xưa bạn nhỉ?.Hè cũng sắp về rồi.
PHAN THỊ VINH
Hình ảnh : Lương Hữu Phước
Trần Thị Yến và hoa sứ...

Không có nhận xét nào: