Thứ Năm, ngày 24 tháng 12 năm 2015

GIÁNG SINH HY VỌNG


Trời năm nay không lạnh như vài năm trước, xứ biển Vũng Tàu tưng bừng náo nhiệt chào đón Giáng Sinh được chuẩn bị từ lâu, đủ để gieo sự tưng bừng rộn rã không dành riêng cho con chiên của Chúa mà đã là của nhiều người. Sắc xanh của cây thông và màu đỏ của áo Ông già Noel, màu trắng tuyết đặc trưng cuốn hút kèm những sắc màu lấp lánh trái châu, ngôi sao …lung linh mê hoặc.Thủa nhỏ cho đến khi còn đi học, tôi luôn mê mải ngắm nhìn ngôi nhà thờ Vũng Tàu được trang hoàng lộng lẫy, nghe tiếng nhạc Giáng Sinh nồng nàn yêu thương, rồi chờ đêm Thiên Chúa giáng trần cùng đám bạn lang thang mơ mộng mặc cho chiến tranh cận kề dữ dội đe dọa những cuộc tình mong manh trẻ dại, những cuộc tình được chép bằng giấy trắng học trò, sợ hãi một cuộc chia ly khi trận tuyến nóng bỏng …
Đã hơn 40 năm kể từ ngày rời trường trung học, những mùa Giáng Sinh về mang gương mặt khác nhau! Những cuộc tình yêu thương vẫn hẹn hò tô điểm cho nhân gian lời hát rong mê mải trải qua khiến đời tôi chìm trong thương nhớ.Đó là những mùa Giáng Sinh hoài nhớ, mong chờ dù biết rằng chờ mãi chỉ là vô vọng khi biển đã nghìn trùng xa cách, người ra đi không quay lại một lần và bất tận những lời hẹn thề chẳng còn nghĩa lý.Ừ! Giáng Sinh bao năm qua vẫn chỉ là hàng cây thắp nến, là những câu thơ tình quên dần với thời gian, lãng quên vì không thể nhớ nữa cho thêm mông muội, nặng chẫm đời mình mà ngước nhìn Chúa trên cao hỏi hoài một câu không lời đáp.Vậy đó, Thiên Chúa toàn năng huyền diệu ban phát ơn lành cho muôn loài và tôi bé nhỏ lạc lõng giữa biển đời mênh mông vẫn chỉ tin trên ngôi cao ấy, Ngài vẫn nghe những gì tôi nguyện cầu.
Giáng Sinh, trong tôi luôn thắp sáng đức tin ngập tràn hy vọng về sự an lành trong yêu thương  cho nhân loại như biển thì mênh mông nghìn trùng. Mùa Giáng Sinh là mùa tình yêu, sức sống của tình yêu ấm áp chan hòa an lành mặc khải cho ước mơ người người sống để yêu nhau.Với tôi, mấy mươi năm rồi luôn thích lang thang ngang những nhà thờ tấp nập việc trang hoàng mừng Giáng Sinh từ sớm,ngắm những công trình bằng cây thông, ông già Noel, hang đá nơi Chúa Hài Đồng giáng trần nằm trong máng cỏ hang lừa.Những ngôi nhà thờ ở Vũng Tàu đã có từ xa xưa hay mới xây đều có dáng vẻ tuyệt đẹp, uy nghiêm lộng lẫy, tôi xem đây là công trình văn hóa tuyệt vời do từ trái tim của bao người chăm sóc mà ra.Vũng Tàu có Tượng Chúa Ki Tô nằm ở mũi Nghinh Phong Núi Nhỏ trang trọng, có đền Thánh Đức Mẹ Bãi Dâu trên triền Núi Lớn gần gũi thân thương, là hai địa điểm hành hương lý tưởng.
Hơn 60 năm cuộc đời, Giáng Sinh năm nào tôi cũng có cảm xúc như nhau, về sự cầu nguyện bình yên, an lành và hạnh phúc…mong sao hòa bình đến cùng nhân loại và người người sống để thương yêu, không hận thù, ganh ghét.Tôi mê mải về những điều tưởng chừng như cổ tích, như lời ca dao hiền hòa man mác buồn từ thủa xa xưa của thân phận con người khốn cùng, của những lửa cháy đố kỵ lọc lừa vẫn tồn tại và ngày một nhiều hơn.Chao ơi! vài hôm trước, khi có dịp về thăm trường cũ,một mình lang thang chiều vắng và đến khuya trên con đường nhạt nhòa ánh đèn đường,ngắm ngôi nhà thờ Vũng Tàu quen thuộc  lòng tôi bồi hồi về những đổi thay, bồi hồi về những ẩn hiện của cuộc sống đã qua và phía trước là hy vọng.Không hy vọng sao được khi chung quanh cuộc sống còn nhiều thách thức và đời mình hệt như giấc mơ, nghiệt ngã, mệt nhoài.
Nhà Thờ Lớn ( Giáo xứ Vũng Tàu )
Vũng Tàu đổi thay từng ngày, mất dần vẻ hoang sơ thủa nào để thay vào dáng vẻ hiện đại mới mẻ…thoắt đó mà đã mấy mươi năm phù du đời người, cho nhạt nhòa hư ảo chỉ còn là kỷ niệm.Không còn những đêm Giáng Sinh nôn nao tay trong tay hẹn hò, hát khúc tình ca:
“Con quỳ lạy Chúa trên trời.
Sao cho con lấy được người con thương”
Để khi tóc bạc da mồi nhớ lại mà bâng khuâng đến lạ.Thủa ấy làm gì có công nghệ hiện đại mà là  chờ đợi cho vơi thương nhớ, chỉ biết nguyện cầu, biết quý từng phút giây bên nhau…sợ hãi chiến tranh mang người tình đi biền biệt, ngăn cách và chia ly ám ảnh từng giờ.Hoài nhớ, mong manh khốn khổ gì thì tất cả cũng đã qua xa lắc mịt mờ.Hiện tại là những gì cho hy vọng nhẹ nhàng, an vui là hạnh phúc.
Cuộc đời mỗi người đều có thăng trầm, đổi thay mà không ai biết trước được.Tôi cũng là hạt bụi sống lững lờ, mong manh trôi theo giòng đời xuôi ngược, thay đổi thế nào đều là số mệnh đa đoan, thân phận bọt bèo của kiếp người trăm năm: “Sinh, lão, bệnh tử” .Bạn ơi! mỗi mùa Giáng Sinh về xin hãy thành tâm nguyện cầu, lặng im để tin rằng hạnh phúc an lành luôn ngự trị cùng ai kia sống tốt, biết yêu thương chia sẻ như ngày xưa được học, được dạy từ thủa ấu thơ chập chững làm người. Sự mong manh của kiếp người luôn khiến con người tìm về một nơi để dựa nương, để khát khao hy vọng đó là đấng cứu rỗi .
Nhà Thờ Đức Mẹ Bãi Dâu Vũng Tàu
Giáng Sinh mỗi năm mỗi đến, Vũng Tàu thay đổi đến chóng mặt…hiện đại hào nhoáng lấp lánh lung linh! Ở nơi này hơn 60 năm rồi, chứng kiến những đổi thay đến độ ngỡ ngàng và hồn tôi vẫn cũ, cũ vì cứ mặc khải về những điều xa lắc thủa học sinh non tơ khờ dại.Giáng Sinh năm nay tôi cảm nhận niềm hy vọng về yêu thương thấm sâu hơn, ấm áp hơn của “Năm Thánh lòng thương xót” dù chẳng phải là con chiên của Chúa nhân từ….rồi ngẫm nghĩ đời mình đã qua, đời mình sắp tới mà hiểu rằng không có hy vọng thì con người khốn khổ biết dường nào.Chính Thiên Chúa đã phả đức tin và hy vọng ấy cho muôn loài trong đó có thân phận kiếp người mong manh là tôi bao năm rồi khắc khoải!
Lạy Chúa Hài Đồng, năm nay Ngài giáng trần xin đem hy vọng và thương yêu cùng lòng thương xót đến cho nhân loại an lành, hòa bình và hạnh phúc trong Hồng Ân Thiên Chúa tuyệt vời.Đức tin sẽ đem đến ơn lành từ Thiên Chúa toàn năng.Xin hãy vững tin như thế!
PHAN THỊ VINH
Hình ảnh : Lương Hữu Phước


Thứ Ba, ngày 08 tháng 12 năm 2015

CHO KHOẢNH KHẮC BẠN BÈ

Trời Vũng Tàu tháng 12 mùa Giáng Sinh đã bắt đầu, khắp nơi vang vang tiếng nhạc mừng Chúa giáng trần, nhưng tuyệt vời, lộng lẫy nhất là những nơi trang hoàng lấp lánh cây thông, ông già Noel và xe tuần lộc hút mắt người xem.Phố phường lung linh hơn nhiều và các nhà thờ đã bắt đầu kế hoạch trang hoàng mừng đón đêm thánh vô cùng…đêm Chúa hài đồng sinh ra đời, đem bình an đến cho người thiện tâm.Biển cũng đẹp hơn, lấp lánh ánh bạc từng con sóng vỗ bờ khiến lòng người thoải mái, bình yên chuẩn bị cho năm mới 2016 nhiều tin yêu hy vọng.Ừ nhỉ! 365 ngày sắp qua với những ồn ào náo nhiệt của cuộc sống thế kỷ 21 tưng bừng, thế kỷ của thời đại toàn cầu hay như thế nào đi nữa thì tất cả đều phát triển đều đặn,con người vẫn sinh sôi sống trong tình yêu bao la của Đức Phật nhân từ, của Thiên Chúa toàn năng cùng các đấng huyền vi khác.
Thắm thoát mà hơn bốn mươi năm, lứa học sinh 67-74 trường Trung học Thánh Giuse Vũng Tàu lớp tôi đã ra trường bôn ba đường đời vạn dặm, lâu lâu gặp nhau vui vẻ bằng những lần họp mặt vui mừng, những lần đón bạn phương xa cách nửa vòng trái đất…cứ thế mà quên rằng tuổi mình đã là nội, ngoại, là tóc bạc da mồi nhưng vẫn còn thanh xuân trẻ như thủa còn bên nhau lớp học, sân trường cười vui, lâu lâu ngồi quán cà phê tán dóc, hát Karaoke mà ngắm nhìn nhau lạ lẫm, có đứa chẳng còn chút nét xưa cho tôi nhớ nếu không gợi lại tên, tánh nết thủa còn đi học.Thiệt là tuyệt nếu nghĩ lại…hơn 40 năm, nào ngắn ngủi gì?
Vậy đó,như thế nào thì tất cả là niềm vui, duyên may gặp lại cùng cái tâm kết nối bạn bè của chủ Blog Chung Một Mái Trường Lương Hữu Phước theo gợi ý của Lâm Thị Phượng cứ thế mà liên kết lại ,tìm nhau đầy ắp yêu thương mặc cho dòng đời trôi hoài theo con tạo xoay vần trăm năm một kiếp con người.Mặc cho khoảng thời gian gián đoạn vì biến cố lịch sử nổi trôi, tôi và bạn bè lại gặp nhau, mừng vui đến ngỡ ngàng, không ngỡ ngàng sao được sau bao năm thăng trầm cuộc sống, thử thách cũng nhiều nhưng vẹn nguyên vẫn là thủa cùng bên nhau hai buổi đến trường, cùng chung Thầy Cô, bạn bè yêu dấu và bầu trời trong xanh, biển trong xanh ở xứ Vũng Tàu mơ mộng, có bao nhiêu là kỷ niệm thủa mới biết yêu, kỷ niệm những lần cắm trại vui chơi, những mùa hè chia tay bịn rịn.
Ừ! Đời bôn ba, thăng trầm vạn nẻo để có những giây phút hiếm có gặp nhau tâm tình chia sẻ và cho tôi niềm cảm xúc tuyệt vời, ngồi lắng đọng ngắm bạn bè mình, ghi nhớ những yêu thương rồi do có lúc quá bận rộn, biến động cuộc đời tôi tạm quên, tạm khép dòng suy nghĩ và những trang viết chia sẻ kỷ niệm là lúc tôi cảm thấy mình cô đơn nhất về mảng ký ức kỷ niệm tuyệt vời không bao giờ trở lại ngày xưa.Có lúc ngồi giữa bạn bè thời đi học, tôi hiểu sự ấm áp của tình bạn, hiểu về niềm hạnh phúc mình đang được tận hưởng mà vô cùng cám ơn bạn bè có khoảng trời riêng quý báu không gì so sánh được.Đó là thân thương thời tuổi trẻ, lúc thanh xuân vừa chớm nét bâng khuâng cho gió xuân về .
Khi tuổi hoàng hôn,khi nắng chiều vừa dịu xuống không còn gay gắt nữa thì bạn bè gặp lại, tôi vẫn thấy có còn hơn không! Chẳng muộn màng gì dù cuộc sống còn tất bật lo toan, còn như thế nào thì cũng đã yên bình lắm rồi, hãy an vui cho chuỗi ngày tháng 40 năm còn lại của thời gian sắp tới  bạn bè mình có được.Thế đấy, trần gian mênh mông cũng chỉ là trái đất tròn mà đại dương đã chiếm 70%, trong thế giới đông người, chúng ta làm bạn rất nhiều người nhưng bạn 6 năm trung học không nhiều, vì thế sao lại không quý chứ???.Tôi trộm nghĩ vẩn vơ như thế, có thể hơi phiến diện nhưng đó là sự thật mà đến mấy mươi năm sau ngày ra trường, ngày chia tay để bước vào đời bây giờ tôi mới cảm nhận ra điều thật mà lạ này.
Biển có thay đổi chăng sau bao năm ? với tôi biển cũng thay đổi nhiều vì sự tác động của con người, có những bạn bè đi xa trở về lạ lẫm và sóng biển theo tôi bây giờ dữ dội hơn thì phải, những bờ kè hiện đại hơn…mất nhiều những viên đá cuội chân bờ mà ngày xưa chỉ ngắm thôi đã mềm con mắt.Bờ biển cũng khác, chưa kể việc lấn biển của những nhà hàng, quán xá nằm ra sát biển hơn ngày xưa và những con đường hiện đại, thênh thang rực rỡ ánh đèn lúc đêm về càng thêm mê hoặc.Vũng Tàu lộng lẫy tươi mới hơn sau mấy mươi năm, đắm đuối lòng người hơn, nhiều kỷ niệm hơn cho những người sống mãi nơi đây bạn ạ.
Vui với những khoảnh khắc bạn bè sau bao nhiêu năm, lúc suy nghĩ trầm lắng, cuộc sống đã nhẹ nhàng hơn trong lốc xoáy cuộc đời chính là liều thuốc bồi bổ hoàn hảo trong muôn vàn phương thuốc dưỡng sinh tìm niềm tươi trẻ cho mình.Không tin, bạn cứ thử ngẫm và nghĩ rồi cảm nhận  lúc khí trời trong năm đã dịu mát, lúc mùa Giáng Sinh và năm mới 2016 sắp về.
Mến chúc các bạn Chung Một Mái Trường an vui,khỏe mạnh và bình yên hạnh phúc tràn đầy nhé.


PHAN THỊ VINH.

Thứ Tư, ngày 02 tháng 12 năm 2015

CHÚC MỪNG SINH NHẬT PHAN THỊ VINH

Hôm nay ngày 02/12,một ngày thật đặc biệt đối với Phước cũng như với trang Blog Chung Một Mái Trường,một nửa những gì làm cho chúng ta phải bồi hồi xao xuyến trong đây đều xuất phát từ người cộng tác viên : Phan Thị Vinh.Để chúc mừng ngày Sinh Nhật của Vinh, mình thật khó biết nói sao cho đầy đủ ý nghĩa những gì mình muốn trao đến bạn.Thông cảm cho vốn mỹ từ ít ỏi của mình,thôi thì bạn cũng hiểu cho rằng có bạn bên đời là một trong những niềm hạnh phúc lớn nhất của mình vậy.Mến chúc Vinh tất cả những gì tốt đẹp nhất mà mình có thể tưởng tượng ra được.
Chúng ta đã bên nhau từ khi Blog Chung Một Mái Trường bắt đầu bước những bước chân đầu tiên vào mạng xã hội toàn cầu và cũng sẽ đi tiếp nhé Vinh.


Bạn đồng hành

Lương Hữu Phước

Thứ Năm, ngày 19 tháng 11 năm 2015

CẢNH ĐẸP VŨNG TÀU : CỬA LẤP



 Cửa Lấp-Chí Linh ( thuộc Phường 11 ) là một vùng biển còn hoang sơ ở Vũng Tàu,nơi đây rất hấp dẫn đối với các du khách,nhất là những ai yêu thích bộ môn chụp ảnh

Người dân nơi đây sinh sống bằng nghề khai thác hải sản gần bờ







Cào nghêu

Hải sản vừa đánh bắt được trong ngày đem ra bày bán ngay cho du khách

 Chim Bói Cá
Những người yêu thích môn chụp ảnh

" Nhíp ảnh da " Lương Hữu Phước

Thứ Tư, ngày 28 tháng 10 năm 2015

LỜI CẢM ƠN

Xin cảm ơn tất cả các bạn đã gởi lời chúc mừng,chia vui và đến dự buổi họp mặt kỷ niệm mừng 40 năm ngày Thành Hôn của Phước-Hà.Trong tuổi hoàng hôn của cuộc đời chúng ta,những lần được gặp mặt nhau như vậy là rất quý.Mình yêu tất cả các bạn. Lương Hữu Phước&Nguyễn Thị Kim Hà

 Trần Thị Yến-Lê Tấn Lại-Mai Thị Ngọc Yến-Nguyễn Hồng Phượng-Dương Thị Từ Tâm
Nguyễn Thị Mai-Nguyễn Thị Lành
Nguyễn Thị Lành-Nguyễn Kim Hoa ( Hường Bánh Mì )
Lý Thị Hội
Lê Thành Thọ
Nguyễn Văn Nam
Mai Ngọc Thiện
 Phạm Công Chánh-Mai Ngọc Thiện
Huỳnh Xuân Hiệp-Mai Thị Ngọc Yến
Trần Thị Lệ Sen-Trần Thị Ái Nhân
Nguyễn Văn Kiền ( Long ) đang hát-Hà Tôn Tẩn
Trước mặt hai người chứng,Ông Trần Văn Phúc hỏi :
- Hai anh chị có thật lòng đến với nhau mà không bị ép buộc không ?
Thế là vừa khóc vừa trã lời....
 Phan Thị Vinh-Nguyễn Thị Kim Hà
 Cao Thị Thu-Nguyễn Thị Ngọc Liên-Nguyễn Thị Mai ( hàng ngồi )
Lê Văn Tâm-Nguyễn Trần Thắng-Hà Tôn Tẩn-Nguyễn Văn Kiền ( hàng ngồi )
Trần Thị Ái Nhân-Từ Thị Hằng
Hàng ngồi : Thái Thị Phi Bằng ( vợ Nguyễn Trần Thắng )-Phan Thị Vinh-Trần Thị Lệ Sen ( vợ Trần Thúc Hộ ).
Hàng đứng : Nguyễn Thị Phi Phượng ( vợ Phạm Công Chánh )-Nguyễn Thị Kim Hà.
 Cao Thị Thu-Nguyễn Thị Ngọc Liên-Nguyễn Thị Mai
Hàng ngồi : Nguyễn văn Kiền-Đặng Văn Thảo-Đỗ Cao Hiền
Hàng đứng : Vợ Chồng Phước&Hà
Trịnh Văn Hoàng
Năm 1975,khách mời đến dự đám cưới của Phước&Hà chỉ gồm có 3 người bạn thân nhất là Trần Thúc Hộ-Phạm Công Chánh và Huỳnh Thanh Tâm ( hôm nay Huỳnh Thanh Tâm bận việc nên không về dự được. )
Phước và Hà yêu mến tất cả các bạn