Thứ Năm, ngày 18 tháng 6 năm 2015

CHÚC MỪNG SINH NHẬT BẠN LÂM THỊ PHƯỢNG

Blog CHUNG MỘT MÁI TRƯỜNG đại diện cho các bạn chúc mừng Sinh Nhật bạn Lâm Thị Phượng.
Chúc bạn Phượng luôn tươi trẻ,hạnh phúc,vạn sự may mắn trong cuộc sống.
Nếu nói rằng chính bạn,vì bạn trong chuyến trở về quê hương năm 2010 này đã thúc đẩy nên sự hình thành trang Blog CHUNG MỘT MÁI TRƯỜNG này thì cũng là không quá lời lắm đâu.
Chúng tôi yêu mến bạn rất nhiều
Blogger Lương Hữu Phước

Thứ Ba, ngày 09 tháng 6 năm 2015

CHÚC MỪNG SINH NHẬT BẠN TRẦN THỊ YẾN

 Blog Chung Một Mái Trường xin chúc mừng Sinh Nhật bạn Trần Thị Yến,người luôn đồng hành với trang Blog từ những ngày đầu tiên...
 Chúc bạn hạnh phúc,tươi trẻ và tràn đầy sức khỏe
Để lúc nào nụ cười cũng ở bên cạnh chúng tôi


Blogger Lương Hữu Phước & Trần Thị Yến
Ngày xưa Trần Thị....

Thứ Sáu, ngày 05 tháng 6 năm 2015

TIN MỪNG

Blog CHUNG MỘT MÁI TRƯỜNG vừa nhận được tin vui từ bạn Nguyễn Văn Kiền báo tin Lễ Thành Hôn sắp tới của con trai.
Xin chúc mừng gia đình bạn Kiền có thêm một người con gái hiền ngoan hiếu thảo.
 Bạn Nguyễn Văn Kiền ( ảnh năm 2012 )
Một vài hình ảnh về buổi tiệc cưới
Tiệc cưới được tổ chức tại Nhà hàng Khách sạn Palace vào lúc 11g30 ngày 06/6/2015



Bạn bè đến tham dự gồm có : Mai Ngọc Thiện-Trần Thúc Hộ-Đặng Văn Thảo-Trần Như Mạnh-Lương Hữu Phước-Lý Thị Hội-Trần Thị Yến



Bạn Nguyễn Văn Kiền đang thay mặt hai họ gởi lời cảm tạ đến quý quan khách tham dự tiệc cưới.
Đôi Tân Hôn : Nguyễn Đức Thanh Kỳ & Trần Thị Hải



Trần Thúc Hộ-Nguyễn Hoài Ngọc-Lý Thị Hội-Trần Thị Yến
Lý Thị Hội-Trần Thị Yến-Nguyễn Văn Kiền-Đặng Văn Thảo-Trần Như Mạnh



CHÚC MỪNG GIA ĐÌNH BẠN NGUYỄN VĂN KIỀN

Thứ Năm, ngày 23 tháng 4 năm 2015

MẸ ƠI NẮNG CHIỀU ĐÃ TẮT



(Vô cùng thương tiếc, chia buồn cùng hai bạn Kim Hà - Hữu Phước và gia đình)
Vũng Tàu 20 tháng 4 năm 2015.Mây bỗng dưng màu xám và như có khói mờ giăng giăng khắp trên núi cao vời vợi, biển cũng nhạt nhòa màu lam buồn tênh để tiễn biệt mẹ về cõi xa xôi vĩnh hằng,nơi ấy gọi là thiên đường, là Nước Chúa mà khi cuối đời ai cũng sẽ đến.83 mùa xuân cõi trần gian đã thắp sáng, 83 ngọn nến hồng yêu thương tình mẹ bao la dành cho các con, trái tim hiền hòa của mẹ và đôi bàn tay chan chứa ân tình, nụ cười bao dung của mẹ đã nương dìu các con từ thủa ấu thơ cho đến trưởng thành, nên người nhân ái nay đã ngừng vĩnh viễn.
Mẹ! người đã cùng cha thắp sáng khát khao, hạnh phúc cho các con bằng yêu thương theo từng nhịp trái tim lúc nhanh lúc chậm, lúc mỏi mòn nhưng tình mẹ luôn đong đầy bao la trời biển…Mẹ đã sống trọn cùng Cha,cùng các con yêu trong giản dị đời thường nhưng ngập tràn hy sinh nồng ấm để các con no cơm ấm áo,để các con hạnh phúc với đời mà chẳng màng những hy sinh ấy đã gặm nhấm làm hao mòn xác thân, sức khỏe của mẹ.Dù chúng con mãi luôn khấn nguyện cầu xin mong mẹ trăm tuổi hạc cao vời cho ngày ngày chúng con được phụng dưỡng đáp đền công ơn của mẹ.
Nhưng mẹ ơi! Sinh ly tử biệt, mẹ như ngọn đèn heo hắt trước gió chơi vơi khiến trái tim của Cha và các con luôn chập chờn lo sợ  biết đến một ngày rồi cũng phải xa mẹ nghìn trùng.Đời người ngắn ngủi trăm năm, mẹ đã sống trọn đời tuyệt diệu của người vợ, người mẹ tần tảo đa đoan của đời vô thường khốn khó, giúp các con nhẹ tênh trên bước đường đời của mình thăng trầm thử thách vì đã có bàn tay mẹ ấm áp dắt dìu, ân đức của mẹ biết đến bao giờ các con đền đáp nổi thì mẹ đã chia xa.Cuộc sống con người khắc nghiệt nhưng các con tự hào, tin yêu, hạnh phúc vì được làm con của mẹ.Được đón 83 mùa xuân có mẹ trên đời…và chỉ thế thôi.Mùa xuân thứ 84 không còn mẹ nữa khi ánh sáng của ngọn nến hồng là mẹ soi sáng đường con đi đã tắt tận cuối trời.
Thôi thì mẹ hãy an lòng về nơi an vui, bình an nhất chốn thiên đường trong tình yêu hồng ân Thiên Chúa.Nếu có kiếp sau, chúng con cũng nguyện được làm con của mẹ.Người mẹ tuyệt vời mà khi được làm con mẹ, các con luôn thấy mình sống trọn vẹn hạnh phúc,bình yên và dịu êm nhất.
Cầu nguyện hương hồn Bà ANNA Nguyễn Thị Vinh sớm hưởng nhan Thánh Chúa muôn đời.
Phan Thị Vinh Thành Kính Phân Ưu .

Thứ Năm, ngày 09 tháng 4 năm 2015

TÌNH MÃI VẤN VƯƠNG



Sau mùa xuân tràn ngập hoa thơm cỏ biếc, nắng xuân dịu dàng và biển luôn thầm thì bao lời yêu thương rì rào quyến rũ thì mùa hạ quay về với những cành phượng đã trổ lá xanh, li ti những nụ hoa nhú đầy sức sống, đâu đó những cánh phượng cũng đã bắt đầu khoe sắc màu đỏ bắt mắt lung linh dưới ánh mặt trời.Màu hè với tôi năm nào cũng vậy, như bản tình ca bắt nhịp cùng mây trắng trời xanh, biển nồng nàn sóng vỗ, ve rền rền cung điệu chơi vơi khó quên đến lạ khi nỗi nhớ đỏ rực màu hoa phượng tìm về, nhớ con đường ngày xưa chân nhẹ tênh bước vội đến trường và tiếng lá xào xạc dưới nền đường chạm vào chân bâng khuâng ý thơ vừa tới , hay cơn gió đầu hè khiến tà áo dài trắng tung bay, chao nghiêng vành nón lá, nhớ lần đầu tay nắm lấy bàn tay của lần tỏ tình cuống quýt dễ thương.
Vậy đó, mùa hạ về đem theo biết bao là nỗi nhớ của một thời áo trắng sân trường, thời của những buổi hẹn hò và ly chanh đường ngọt mềm môi mắt nhìn đắm đuối, chỉ bấy nhiêu thôi mà sao nhớ hoài mới lạ lùng! Lạ lùng cho đến tận khi tóc trên đầu chớm bạc,con cháu đầy đàn vẫn cứ chơi vơi về những tình cảm len lén đơn sơ của một thời tình thư viết vội, của một lần đôi bàn tay tìm nhau nắm lấy ấm nồng cháy bỏng nhiều mơ ước….đó là tình học trò mênh mông niềm khó tả rồi buông theo dòng đời nổi trôi, thoắt đó đã mấy mươi năm cho cuộc tình xếp lại, đợi khi tóc bạc da mồi quay về xôn xao những đêm nhạt nhòa ký ức nhớ nhung, lúc nỗi buồn cô đơn day dứt và tiếng chao nghiêng của chiếc lá lìa cành.
Ai đó nói tuổi hoàng hôn không còn xao động cuống quýt bởi tình yêu? Theo tôi,xao động thì có nhưng cuống quýt thì đã nhẹ tênh khung trời xa vắng, nỗi vấn vương lẫn khuất  nơi nào đó trong tiềm thức, trong tận đáy trái tim mệt mỏi mong chờ không còn nôn nao như ngày xưa thủa còn tóc mượt mà, sức xuân căng đầy nhựa sống, nỗi niềm chìm khuất chợt đến chợt đi hư ảo lắm chăng? Không! Tôi vẫn tin vào tình yêu có thật dù ở vào độ tuổi nào, tình yêu khiến cho con người tràn đầy sức sống và tình yêu cũng phá vỡ trái tim đập nhịp nhọc nhằn.Tất cả như trò đùa con tạo lá lay để cho tôi hiểu được rằng: khi yêu, người ta có quyền nhưng nhớ, mơ mộng và đau khổ vì xa cách, vì trăm nỗi khát khao bí ẩn khiến hạnh phúc và đau khổ.
Tôi lại ra biển ngắm bầu trời xanh trong, biển xanh trong mà thả hồn lãng đãng, tình yêu ơi, người xưa ơi lạc mãi phương nào? Nếu có gặp lại sau bao nhiêu năm rồi cũng thế mà thôi, chi bằng cứ để tình đẹp trong ký ức nồng nàn rồi mộng mơ, sống mãi trong vùng trời kỷ niệm thăng hoa mà nhớ mà thương.Nếu có nhân duyên thì đã gặp, đã hoàn hảo tròn đầy để nợ nhau nghìn đời vay trả…cho hạnh phúc lên ngôi mà không có gì ngăn cách nổi.Nói theo số phận thì đây là cuộc tình của hai người dành cho nhau, yêu và nợ nhau từ kiếp trước đến kiếp này, thậm chí kiếp sau vẫn nồng nàn như thủa ban đầu vương vấn.
Trời ơi! Những lúc không thể giải quyết thì kêu trời cho yên bụng với mối tình mãi vấn vương nhẹ tênh xa lắc, chợt nhớ tới câu nàng Kiều thảng thốt khi nghĩ về Kim Trọng:
Người ơi gặp gỡ làm chi?
Trăm năm biết có duyên gì hay không?
Vậy đó, mới gặp đã trăn trở và dự báo cho mình câu hỏi muôn đời khó hiểu, chi bằng cứ an phận như nàng Thúy Vân lấy ngay Kim Trọng làm chồng khi chị mình lưu lạc chốn lầu xanh, nói theo duyên nợ thì Kim Trọng mới chính là nợ duyên của Thúy Vân, với Kiều chỉ có duyên mà không nợ mà thôi, trong Kiều ẩn chứa bao nhiêu là câu chuyện triết lý về duyên và nợ trải qua hàng bao nhiêu năm vẫn chỉ như nhau, có khác chăng là quan niệm hiện đại hơn, táo bạo hơn là vậy.
Mà thôi, chuyện tình yêu cứ như thiên tiểu thuyết ngàn đời giống nhau như khuôn đúc, cùng một khuôn mẫu mà khi yêu người ta cứ mê muội cuồng si! Triết lý ấy biết vậy mà vẫn cứ đắm đuối chìm vào không lối thoát, lạ và quen mê mải đi tìm.Tôi vẫn lặng im ngắm biển, ngoài khơi xa kia là nghìn trùng xa cách, nghìn trùng đắm đuối về cuộc tình đã xa mãi mấy mươi năm không hẹn gặp.Tất cả chỉ còn là hư vô khi kỷ niệm cũng mờ dần với thời gian cho đến ngày lãng quên vì không còn sức để nhớ, để vấn vương khối tình lãng đãng thời thanh xuân thơ dại, thời mà chân như đông cứng lại khi biết có ai kia đi theo hay đợi ở cuối đường của những buổi trưa hè tan học.
Tình mãi vấn vương ư? Đó là sự thật cho đời tôi chao nghiêng nỗi nhớ, cho những cánh phượng đỏ rực trên cành rồi rơi rơi theo từng cơn gió thoảng.Mùa hè nóng bỏng mà tim tôi lạnh giá, cái lạnh bao năm chỉ mong sưởi ấm một lần vẫn chỉ là vô vọng chìm khuất xa xôi và biển vẫn thế, cồn cào xao động nỗi nhớ như cuồng phong bão nổi để cho tôi mơ hoài một chuyện tình đắm đuối đã rời xa, tình đã xa mà sao cứ ôm ấp mộng mơ để làm gì cho cay nồng mi mắt, cho trái tim lỗi nhịp mong chờ…và tôi thương tất cả những ai có nỗi đau quay quắt vì tình yêu không trọn, thương cả cho mình đau đáu nhớ mong đến vô cùng.
Tình chia ly để tình mãi vấn vương, đắng nghét đau thương.Tình đến mà không thành cũng cứ day dứt chỉ biết nhìn nhau mà đau nhói…Tình ơi, sao mãi vấn vương để đời thấm đẫm những cung buồn của lời thơ, tiếng nhạc:“ Từ lúc đưa em về, là biết xa nghìn trùng”?
PHAN THỊ VINH
Ảnh : Lương Hữu Phước

Thứ Tư, ngày 01 tháng 4 năm 2015

KỶ NIỆM 14 NĂM NGÀY MẤT CỐ NHẠC SĨ TRỊNH CÔNG SƠN ( 01/4/2001-01/4/2015 )

HỘI QUÁN HỘI NGỘ,NƠI TƯỞNG NIỆM CỐ NHẠC SĨ TRỊNH CÔNG SƠN TẠI KHU DU LỊCH BÌNH QUỚI










Hội Quán Hội Ngộ trong Khu Du Lịch Bình Quới,thuộc Phường 26.Quận Bình Thạnh (Tp HCM )

Hình ảnh : Lương Hữu Phước