CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐẾN VỚI " CHUNG MỘT MÁI TRƯỜNG" CHÚC CÁC BẠN MẠNH KHỎE,VUI VẺ VÀ HẠNH PHÚC.

Thứ Hai, 18 tháng 4, 2011

HOT GIRL THỜI BAO CẤP

Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt đầu từ ngôn ngữ chat chít của lớp trẻ. Mình đã viết hot boy thời bao cấp rồi, giờ kể thêm hot girl cho vui.


 Khác với hot boy có dăm bảy loại, thời bao cấp hot girl chỉ có một loại thôi, ấy là những cô gái mậu dịch viên. Tất nhiên thời nào gái đẹp, gái nổi tiếng đều hot cả, thời bao cấp cũng thế, nhưng thời này gái mậu dịch được trọng vọng nhất, hầu như họ không có đối thủ trong tình trường. Cái thời dân chủ yếu sống bằng tem phiếu, đường sữa mắm muối vải vóc.. nhất nhất đều phải dựa vào tem phiếu, đồng lương cán bộ chỉ có thể sống được nhờ các cửa hàng cung cấp, không thể sống nhờ chợ búa được thì ai đứng cửa hàng kể như cầm mạng sống của cả nhà.
 Các cửa hàng luôn ở tình trạng thiếu hàng, mọi người xếp hàng chầu chực chờ hàng về để được mua đầu tiên. Chỉ cần chậm chân một chút hoặc là xách túi về không, hoặc là phải lấy mấy thứ đầu thừa đuôi thẹo. Mình nhớ ngày đó ba mình cất phiếu thịt chờ con cái đi học, đi làm ở xa lâu ngày về thăm, ông mới đem phiếu ra cửa hàng thịt. Ông dậy từ 4 giờ sáng ra cửa hàng đứng xếp hàng chờ đến 7 giờ cửa hàng mở cửa. Thế mà nhiều khi ông phải xếp thứ mấy chục. Chưa khi nào ông mua được cân thịt ngon. Thịt ngon đều để dành cho cấp trên, người nhà, người quen, người trong cửa hàng trong công ty của mậu dịch viên. Mua được cân thịt là may rồi, chẳng ai dám mơ có được cân thịt ngon. Ba mình xách cân thịt về, mồ hôi muối trắng lưng áo, nói cười hể hả như là nhặt được cân thịt ở đâu về chứ không phải đi mua thịt tiêu chuẩn. Lúc nào ông cũng khoe mình đã gặp may. Khi thì khoe đứa học trò nó nhường cho mua trước. Khi thì khoe đến lượt ông mua xong là hết sạch thịt chỉ còn lòng. Khi thì khoe hết thịt rồi nhưng cô bán thịt nhận ra người quen, cô linh động bán cho phần thịt cô để dành cho người nhà. Cả nhà nghe ông kể ai nấy mừng húm, nói may hè may hè.
Khổ thân, tiêu chuẩn của mình mà mỗi khi mua được thì mừng hơn cha chết sống lại. Một cân thịt có khi về nhà cân lại chỉ còn tám lạng vẫn mừng, có tám lạng còn hơn không có lạng nào. Chả ai ngu xách cân thịt ra cửa hàng yêu cầu cân lại. Người sắp hàng mua rất đông, chẳng ai cho mình chen ngang để kiện cáo. Nếu chen vào được, nói chị ơi tôi cân lại chỉ có tám lạng thôi. Cô mậu dịch một là không thèm trả lời; hai là lườm cái, nói thừa thiếu phải nói ngay tại quầy, bác đã đem thịt ra khỏi quầy còn đem lại đây bảo thiếu a; ba là cô cầm tám lạng thịt ném vào thớt, nói bác chê thiếu thì để người khác mua. Lập tức có cả chục người nói đây đây tôi mua tôi mua, tám lạng thì tám lạng. Xong om.
 Kể qua vậy để nói quyền thế của cô mậu dịch viên lớn lắm. Bán ai trước, bán đúng cân hay thiếu cân, hàng nguyên chất hay đầu thừa đuôi thẹo đều thuộc quyền cô cả. Nếu ai thấy cô cân thiếu yêu cầu cân lại, hoặc muốn đổi hàng chất lượng cao hơn cũng không được. Mình chưa nói xong câu thì cả chục người đứng sau réo ầm ầm, nói ông kia mua nhanh cho người khác mua. Mua được hàng là tốt rồi còn đổi chác, ngu thế, tham thế. Nếu mình còn chần chừ nhất địch bị đám đông đứng sau đánh bật mình ra khỏi hàng khi nào không biết.

Muốn mua hàng nhanh, đạt chất lượng chỉ có cách quen biết mậu dịch viên, hoặc cửa hàng trưởng, không còn cách nào khác. Quen được họ rồi thì là được mua đầu tiên, hàng đã không thiếu lại ngon lành. Sáng sớm đi làm gửi phiếu gửi sổ mua hàng cho họ, đến trưa thì viếng qua cửa hàng lấy, khoẻ re. Nếu không cứ đến thẳng cửa hàng, cố dơ mặt ra cho người ta thấy, búng ngón tay cái tách ra hiệu. Cô Mậu dịch thấy rồi, vờ gọi tên hai ba người là đến tên mình ngay. Ai thắc mắc, nói anh này mới đến sao mua nhanh thế thì vờ cau mặt cười nhạt, nói bác đến sau biết gì, tôi sắp hàng từ ba giờ sáng, giờ mới đến lượt đây. Hi hi.

Các cô mậu dịch viên chẳng những có quyền thế lại được hưởng lộc từ các trò cân thiếu, đánh tráo chất lượng hàng, thậm chí còn đánh tráo cả tem phiếu mua rồi thành tem phiếu chưa mua, thành thử thời này tất cả các mậu dịch viên nếu không giàu có cũng không khi nào túng thiếu. Lấy được mấy cô này khác gì chuột sa chĩnh gạo. Nhà nào kiếm được cô dâu là mậu dịch viên thật mừng hết lớn. Cả họ mừng chứ không riêng gì nhà đó mừng.
 Mình chưa tán được cô nào là mậu dịch viên cả, mặc dù rắp ranh rất nhiều lần, lần nào cũng thất bại. Hễ cô nào là mậu dịch viên thì nhất định gia đình mấy người quyền thế đều thửa trước. Nếu không thì mấy ông hot boy thời này cũng cua ngay, chẳng cô nào “vườn không nhà trống” cả, rất khó tán. Mậu dịch viên thường mặt mày không đến nỗi, đa số đều sạch nước cản. Cũng có cô xấu, xấu mấy thì xấu, dù xấu ngang tầm Thị Nở cũng không đến lượt mình.

Chẳng phải cưa đổ tán được, anh nào quen được mấy cô cũng đã vinh dự lắm rồi. Quen được một cô mậu dịch là giá mình lên hẳn, từ gia đình, bà con đến thầy cô, bạn bè ai ai cũng nể trọng, ra sức chiều nịnh để nhờ cậy. Vì thế quen được cô mậu dich viên còn phấn khởi gấp mấy lần được thăng chức lên lương ( Tất nhiên là lương nhỏ chức quèn).
 Mình nhớ hồi ở Huế, mình làm việc cùng phòng với thằng T. Thằng này thiên tài về quan hệ, thích quen ai là nó quen được liền. Một hôm có cô mậu dịch tìm đến phòng mình tìm nó. Nó kéo cô vào phòng, nói đây là cô A. ở cửa hàng B. Cả phòng bỗng ngẩng phắt lên mặt mày sáng trưng, không ai bảo ai tất cả đều xúm đến rồi rít hỏi han mời mọc. Thằng T. vắt chân chữ ngũ, mặt vênh lên y chang nó vừa quen được ông thủ tướng.

Anh M. là con ông phó chủ tịch huyện. Anh đi bộ đội lên đến hàm đại uý, hàm ấy gọi là siêu, cũng là “đồ quí hiếm”. Ở nhà bố anh dấm sẵn cho một cô mậu dịch viên. Khi anh về phép bố anh dẫn đến xem mặt. Anh chê xấu. Bố anh trừng mắt lên, nói ngu lắm, vàng đó con ơi, tao quyền thế lắm mới kiếm được cho mày đấy, đừng có tưởng bở. Anh vẫn chê. Cô này biết được, cười cái xoẹt, nói đó chê thì đây cũng nỏ thèm, tưởng đại uý là to à. Chỉ trong tuần lễ cô cưới ngay một ông thiếu tá trước mặt anh, ông này còn đẹp trai hơn cả anh nữa.
Thời mình đi lính chơi thân với thằng Q. Thằng này cực đẹp trai lại hát hay đàn giỏi, đi đâu gái chạy theo cả đàn. Chị nó ở nhà viết thư cho nó, nói chị đã dấm cho em một cô rất xinh xắn, khoẻ mạnh, nết na. Mày đồng ý thì để chị nói chuyện với nó. Thằng Q. làm chảnh, viết thư nói chị cứ từ từ, để em về xem có đồng điệu tâm hồn không đã. Thư sau chị nó dục, nói em quyết nhanh lên, ba mạ chờ ý kiến em để làm lễ bỏ trầu. Thẳng Q. vẫn thờ ơ, viết thư nói chị ơi em làm sao quyết được khi chưa biết tâm hồn người ta có đồng điệu hay không. Chị nó lại viết thư, lần này kể chuyện kĩ hơn, nói con bé hiện bán ở cửa hàng tổng hợp huyện em ạ. Thằng Q. đọc thư đến câu này, vội vàng tót ra bưu điện đánh điện khẩn về, nói em đồng ý, chị nói ba mạ làm lễ bỏ trầu cho em. He he. 

( Internet )
TUI CŨNG CÓ HOTGIRL:
Khoảng thập niên 80,già trẽ trai tráng ở Vũng Tàu cứ đến trưa những ngày thứ Ba,thứ Năm,thứ Bảy là đứng ngồi không yên,cứ nhốn nháo hỏi nhau: "Bia hơi về chưa ? "
Thời gian đó là khoảng thời gian tuyệt vời nhất trong đời...đàn ông.Tạm gác mọi chuyện nhọc nhằn trong ngày,chúng ta kéo nhau đi uống...bia !
Hầu như mọi cửa hàng kinh doanh ăn uống của nhà nước lúc đó đều có bán bia,họ đong bia vào ca nhựa, bình nhựa,vào ấm nhôm v.v...bán bia kèm theo mồi nhậu hay kèm đậu phọng là tuỳ theo lượng bía về Vũng Tàu hôm đó nhiều hay ít.Thôi kệ!bán kèm cái quái quỷ gì cũng được,miễn là có bán bia là vui rồi ,và việc đầu tiên là chen lấn vào mua phiếu cái đã!
Nắm trong tay vài cái phiếu con con trong đó có ghi số lượng bia,đem đến cô mậu dịch đang ngồi chiết bia ra bình nhỏ cho khách,mình đưa phiếu và mỉm cười ...làm quen để hy vọng cô đong cho dư ra cho một chút.Cô mậu dịch mặt lạnh tanh giật lấy cái phiếu,ngó vào và rót,bia đổ tràn lan,nhìn tiếc đứt ruột...
                            DZÔ CÁI COI NÀO ! (PHƯỚC BÌA TRÁI )
Có một lần cùng với anh em trong nhà máy đi nhận nước mắm tiêu chuẩn tại Xí Nghiệp quốc doanh nước mắm Bến Đá,hôm đó chưa có hàng nên cả bọn kéo nhau đi về,lúc đi ngang qua Cửa hàng kinh doanh ăn uống Bến Đình cả nhóm quyết định vào...làm vài bình bia cho mát.
Cầm mấy cái phiếu trong tay,mình đi đến đưa cho cô mậu dịch đang đong bia,mỉm cười cầu tài nhưng: " Ủa?anh Phước".Cô ấy kêu tên mình một cách mừng rỡ,thì ra cô ta khi xưa cùng CHUNG MỘT MÁI TRƯỜNG và hai đứa chúng tôi hình như là cũng có MỘT CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ  hồi đó !
" Anh vào đổi lại lấy phiếu một lít thôi,rồi đưa cho em ".
Tôi vào đưa tấm phiếu 7 lít ,lấy lại 7 tấm phiếu 1 lít rồi đưa cho cô ta. Phép lạ đã xảy ra: cứ tấm phiếu một lít,chúng tôi được đưa cho bốn lít bia!.
Hôm đó chúng tôi uống tất cả 28 lít bia mà hình như là còn được tặng một mớ bia...tình cảm nữa.Tàn cuộc vui cả bọn dìu nhau đi ba xiên ba xẹo về,bình bọng đem đi mua nước mắm quăng đâu mất tiêu!
                            PHƯỚC ( ÁO TRẮNG,NGỒI GIỮA )
Kể từ hôm đó,Phước là một nhân vật được kính trọng nhất trong nhà máy và ai ai cũng muốn nói " Phước!dẫn anh em đi làm tí bia nào !"
Cứ một lít là được biến ra bốn lít,tình cảm,bia bọt cứ dạt dào mà tiền...chẵng bao nhiêu. Ai cũng khoái mình nhưng hình như ai nấy cũng ganh tỵ với mình vì mình có một HOT GIRL hết xẩy...con bà bảy !

1 nhận xét:

Nặc danh nói...

Hình như hồi đó bia hơi có mùi "rất bia", ai nấy đều khoái. Mình... có phước nên có cô người yêu bán ở cửa hàng đường LHP gần Bưu điện bấy giờ, tha hồ bia hơi nhậu với kem - của hàng này làm kem mà.
Bây giờ bia hơi chất lượng tốt hơn nhiều, mà uống không nghe ngon, bởi dân ta đâu còn cảnh thiếu đủ bề như hồi đó. Không tin, ông Phước tìm lại bia hơi thử coi, nhưng có lẽ mình sẽ xúc động, nhớ những năn tháng đã qua. Tôi cũng vậy.
V.A (bạn xưa của Mai Yến)