CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐẾN VỚI " CHUNG MỘT MÁI TRƯỜNG" CHÚC CÁC BẠN MẠNH KHỎE,VUI VẺ VÀ HẠNH PHÚC.
Hiển thị các bài đăng có nhãn VUI CƯỜI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn VUI CƯỜI. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2012

CHUYỆN CON LỪA

 Chỉ có hai người trong một toa, trên một chuyến tàu đêm: một đàn ông và một phụ nữ mặn mà. Họ còn phải đi rất xa nữa. Họ làm quen với nhau và nói chuyện phiếm. Và để giết thời gian, người đàn bà bắt đầu kể câu chuyện ngụ ngôn.
“Một lần, nhà vua quyết định đi săn. Ông gọi người hầu thân cận vào, dặn phải trông coi công chúa cẩn thận và phải thực hiện mọi mong muốn của công chúa, nếu không sẽ bị chém đầu. Đêm đến, công chúa gọi người hầu vào phòng ngủ. Người hầu bước vào phòng. Công chúa trần truồng trên giường nói:
- Ta đang rất lạnh!
Người hầu tìm thấy cái chăn trong phòng đắp cho công chúa rồi bỏ đi.

 Đêm hôm sau, cũng vẫn tình huống như hôm trước, chỉ khác là trong phòng không có cái chăn nào. Người hầu liền giật cái rèm treo ở cửa sổ xuống, đắp cho công chúa và cũng bỏ đi.
Đêm thứ ba thì cái rèm không còn nữa và người hầu buộc phải cởi áo của mình đắp cho công chúa.
Nhà vua đi săn trở về. Ngài cho gọi cả công chúa và người hầu đến hỏi:
- Nào, người hầu của ta, ngươi hãy cho ta biết ngươi đã thực hiện các nghĩa vụ của ngươi ra sao?
- Muôn tâu bệ hạ, thần đã thực hiện mọi mong muốn của công chúa rồi ạ.
- Thế còn con, con có thể nói gì, công chúa?
- Hắn ta chẳng thực hiện một mong muốn nào của con cả!
- Thế thì, ngươi hãy chuẩn bị, sáng mai, ta sẽ cho đao phủ chặt đầu ngươi.

Một vị tu sĩ thông thái được mời đến cầu nguyện cho tử tội, trước khi hành quyết, tử tội kể lại câu chuyện đó và mong ông giải thích cho tại sao công chúa lại nói vậy. Nhà thông thái chỉ tay vào đống cỏ khô trong phòng giam và nói:
- Ngươi có thấy đống cỏ khô đó không? Hãy đến đó và ăn đi!
- Để làm gì?
- Bởi vì ngươi là con lừa!”
Kể đến đây, cả hai người trong toa tàu cùng cười phá lên vì người hầu ngu ngốc kia… Nửa ngày sau, người phụ nữ phải xuống tàu… Người đàn ông giúp chị ta mang những cái túi và vali nặng ra khỏi tàu. Trước khi chia tay, người phụ nữ đưa cho người đàn ông một ít tiền.
Người đàn ông liền nói:
- Cô ơi, cô làm sao đấy. Đơn giản là tôi muốn giúp cô thôi mà!
- Không. Anh không hiểu ý tôi rồi. Tiền này để anh mua… cỏ khô.


( Internet )

Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2012

CƯỜI CUỐI TUẦN : CHỤP HÌNH

Hai vợ chồng kia rất yêu thương nhau, sau 10 năm thử thách bà vẫn chưa có bầu. Cuối cùng, ông đồng ý nhờ một nguời đàn ông khoẻ đẹp để cấy giống. Mọi chuyện đã sắp đặt, giờ hành sự đến, ông rời nhà và dặn vợ sẽ có nguời tới làm phận sự, bà cứ tự nhiên tiếp đãi ân nhân. 
Trong khi ấy, một nhiếp ảnh gia chuyên chụp hình trẻ em dạo trong vùng tới gõ cửa. Chủ và khách thuộc diện mau mồm miệng. Khách chưa kịp mở lời, chủ đã vồn vã mời vào, bà nhanh nhẩu:
- Tôi biết ông là ai, đến đây làm gì, tôi đang chờ ông đây, xin ông cứ tự nhiên.
- Thật vậy sao, hôm nay tôi có chuơng trình giảm giá đặc biệt, sản phẩm trẻ em là chuyên nghiệp của tôi, bảo đảm không vừa ý không tính tiền bà. 
- Thế tốt, đó là điều vợ chồng tôi mong muốn. Xin ông cho biết mình sẽ làm việc ở đâu?
- Bà cứ yên tâm, theo kinh nghiệm của tôi, phải làm hai cái trong bồn tắm, trên bàn ăn, duới bếp và sau đó có thể bò càng duới sàn nhà.
- Trong bồn tắm? Duới sàn nhà? Chồng tôi chưa bao giờ làm như thế, hèn gì.....
- Thưa bà, nghề chúng tôi không bảo đảm làm đâu trúng đó, tôi phải thử 5,7 kiểu, mỗi vị trí 1-2 cái, càng nhiều góc cạnh khác nhau, càng hy vọng mang lại kết quả tốt.
- Chồng tôi xưa nay chỉ có một chỗ, làm hoài một kiểu hèn chi...Nếu vậy, xin ông làm liền, tôi nóng lòng lắm rồi.
- Thưa bà, nghề này không cho phép chúng tôi vội vã, mặc dầu chỉ cần 5-10 phút nhưng thiếu sự chuẩn bị, kết quả sẽ không làm bà thỏa mãn.
- Phải rồi, chồng tôi không có kinh nghiệm, ông ấy vội vội vàng vàng, phụp một cái là xong, đem đi rửa , hèn chi... 

-
Thưa bà, tôi không dám chê ông nhà nhưng hành nghề như vậy hèn gì trong nhà bà không có một sản phẩm nào ra hồn.
- Phải rồi, chúng tôi cũng muốn có hình ảnh con cháu cho đỡ buồn. Anh phó nhòm mở cặp lấy ra mấy tấm hình trẻ em. Chỉ một tấm chụp trong sân trường:
- Thưa bà, cái này chúng tôi làm việc ở sân trường.
- Ấy chết, ai lại làm ở nhà trường, không sợ cảnh sát sao?
- Không sao thưa bà, lúc làm cái này chúng tôi chuẩn bị sẵn từ ngoài, vào tới là phụp liền, cảnh sát cũng khoái đứng xem chúng tôi làm suốt buổi !
Phó nhòm đưa tấm hình khác chụp em bé sinh đôi:
- Cặp sinh đôi này thật là khó khăn, bà mẹ các cháu không giữ nổi, chúng tôi làm suốt ngày.
- Trời đất, làm gì mà giữ không nổi !
- Dạ phải, bà ấy luôn chân luôn tay, hai đứa không đứng yên một chỗ, đứa này xáp vô là đứa kia đã ra, cứ thế, lăng xăng mãi, mệt quá, hai đứa vừa ngồi chụm lại, tôi phụp một cái, thật bất ngờ mà lại đẹp thế này.
 Ðưa tấm hình em bé khác chụp ngoài công viên:
- Bé này, thưa bà, tôi đã mất 4 tiếng đồng hồ làm ngoài công viên, còn hư cả đồ nghề nữa.
- Ông nói sao? Làm tới 4 tiếng đồng hồ? còn hư cả đồ nghề nữa?
 - Dạ phải, thưa bà, thằng nhỏ nhúc nhích quá, tôi phải chui vào bụi rậm, chỉ lòi đồ nghề ra, vì nặng, tôi phải để đồ nghề trên cái nạng, thằng nhỏ nhúc nhích sàng qua sàng lại lia chia, rung chuyển cả mặt đất, đồ nghề mất thăng bằng rơi xuống, đụng phải tảng đá làm tôi thót cả ruột gan.
- Thôi được, tôi đã xem sản phẩm của ông, mình bắt đầu được chưa, tôi cũng chịu hết nổi rồi.
- Thưa bà, xin bà 5 phút, tôi ra xe lấy cái tripot, cá
i
nạng để đựng đồ nghề.
- Trời ơi, đồ nghề của ông phải chống nạng hay sao?
- Thưa bà, cái cà nông( Canon ) của tôi vừa dài vừa nặng, tay tôi cầm không nổi. Ấy...ấy....bà sao vậy?
Nghe tới đó, bà chủ nhà kinh hoàng, bủn rủn tay chân té xuống sàn nhà nằm sùi bọt mép...
( In-tẹc-nét )

Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2012

EM THÂN YÊU

Em thân yêu...

Anh viết thư này cho em để kỷ niệm một năm ngày chúng ta chung sống. Với tất cả lòng chân thành và biết ơn sâu sắc, em hãy tin rằng đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của đời anh. Thế nhưng ai cũng biết, cuộc đời có nhiều khía cạnh và nói được đầy đủ các khía cạnh đó là điều tuyệt vọng. Vậy nên anh chỉ nhấn mạnh đến lĩnh vực mà anh thích nhất, thành thạo nhất và em giỏi nhất: Chế tạo các món ăn!

Anh thấy mình phải có trách nhiệm, có vinh dự phát biểu rằng trong lĩnh vực nấu ăn, em là một nghệ sỹ thực sự. Khả năng cao nhất của nghệ sỹ là sáng tạo và tìm tòi, mà em thì có một sức sáng tạo, pha trộn và ngẫu hứng tới vô biên.
Ngay buổi sáng đầu tiên sau đêm tân hôn, anh được hiểu rằng cháo và cơm thực ra không có ranh giới. Món, hay còn gọi "cái em múc ra từ nồi" là cháo, cơm hay súp đều được cả. Nó đều có độ hạt, độ nhão và độ dính giống như nhau.
Để ăn với thứ dinh dưỡng "lai tạo" ấy, em đưa ra một đĩa thịt kho mà màu sắc làm cho đêm đen cũng phải ghen tỵ. Nói về cách thái, đá tảng cũng còn chào thua, về độ cứng, gạch còn kém xa. Và đặc biệt là độ mặn, cứ cắn một miếng thịt cần uống 2 lít nước. Món thịt kho đó bùng nổ đến nỗi nếu bọn khủng bố mang được lên máy bay, anh tin hành khách sẽ lâm nguy.

Em thân yêu...
Anh đã biết trước là khi chung sống với em, cái nỗi ngạc nhiên sẽ kéo dài vô tận. Quả không sai!
Sau thịt, món canh của em cũng vượt lên chính mình. Đấy là lần đầu tiên trong đời anh ăn canh ruột cá nấu với nấm, với thịt băm, với rau muống. Đó là ba thứ anh nhận ra được, nhưng còn ba mươi thứ khác có hình thức và hương vị bí ẩn đến nỗi anh vừa đưa lên mồm, vừa tự hỏi rằng đâu là giới hạn chịu đựng của con người và đâu là khái niệm về dinh dưỡng tổng hợp.
Anh chỉ muốn nhấn mạnh, sau khi dùng hết một bát canh như thế, từ nay anh không còn sợ bất cứ kẻ thù nào.
Thế nhưng, hạnh phúc rõ ràng mới chỉ bắt đầu. Bữa trưa là một cuộc du lịch thực sự vào thế giới ẩm thực, giúp anh phát hiện đó vẫn còn hoang dã và du lịch ấy có tên "Du lịch mạo hiểm".

Em đã luộc một đĩa rau cải xanh mướt, mướt đến cả con sâu vẫn nằm im trên lá như ngủ ngàn đời.
Em đưa ra món thịt gà xé phay của một cụ gà đã hưởng thọ chừng trăm tuổi, khiến thịt dai như cục cao su. Cụ gà này ngày trước nhất định có tập thể thao nên hai đùi sắt lại như que.
Sau một bữa trưa chói lọi như thế, anh vui mừng kiệt sức nằm vật ra giường để đến tối được em sốc dậy, dìu tới mâm cỗ thịnh soạn mà em đã chuẩn bị suốt cả buổi chiều.
Trong cơn mê, anh chỉ còn nhớ nó gồm một đĩa cà-ri, phần "cà" ở đáy nồi, phần "ri" ở trên vung, cùng một đĩa heo quay rất nóng giòn nếu chưa cất ba ngày trong tủ lạnh.
Ngoài ra, trên bàn còn có một chậu xà lách to như chậu tắm và một con tôm nướng tẩm mật ong nửa sống, nửa tái, nửa cứng, nửa mềm, nửa xanh, nửa đỏ, nửa chua. nửa cay, nửa gầy, nửa béo.
Sau một bữa tối như thế em yêu ạ, anh chả hiểu tại sao mình còn sống đến hôm sau. Nói chung, anh chả hiểu làm sao mình còn tồn tại tới bây giờ.
Sống với em, ăn những món em nấu khiến anh trở thành người đàn ông dũng cảm, không sợ gian khổ, có hàm răng chắc

Em thân yêu..
Em là minh chứng hùng hồn về khiếu hài hước, về lòng ngây thơ và tư duy không giới hạn của phụ nữ trí thức hiện nay.
Em, những cô gái như em, chẳng những biết chinh phục các đỉnh núi của nghệ thuật nấu ăn mà còn biết san bằng chúng.
Mãi mãi bên em.

PHUOCLUONGHUU ( sưu tầm )

I  love this coffee

Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011

TAY TỔ

Trong một hãng rượu tại Napa Valley, California, một chuyên viên thử rượu vừa qua đời. Chủ hãng lo lắng đăng báo, kiếm người thay thế.Một anh chàng say rượu bí tỉ, quần áo rách rưới tới xin việc. Chủ hãng muốn tống cổ anh say rượu đi chỗ khác chơi, nhưng vẫn muốn thử tài anh ta. Chủ hãng ngoắc tay, và cô hầu bàn mang ra một ly rượu. Anh chàng say rượu cầm ly uống cạn, và nói:
“Rượu vang đỏ loại Muscat, 3 tuổi, trồng ở miền Bắc của Napa Valley, chứa trong thùng thép!”
“Đúng thế”. Chũ hãng tuyên bố.Rồi ra hiệu cho cô hầu bàn mang ra một ly rượu khác. Anh chàng say rượu nâng ly lên, uống cạn, lè nhè nói:
“Rượu vang đỏ, Cabernet, 8 năm, trồng tại phía Tây Nam của Napa Valley, chứa trong thùng gỗ Oak!”
Chủ hãng phục lăn! Ông nháy mắt cho cô thư ký, ngầm ra hiệu. Cô thư ký bưng ra một ly nước tiểu. Gã say rượu mắt nhắm mắt mở, nâng ly uống cạn. Uống xong, gã lè nhè nói:
“Tóc vàng, 26 tuổi, mang thai 3 tháng...Và nếu không cho tôi việc, tôi sẽ nói tọac ra tên bố đứa bé!”
PB

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011

NGƯỜI HUẾ LÀ TỔ TIÊN NGƯỜI NHẬT

 Trước khi đọc câu chuyện bên dưới, độc giả cần làm quen với vài câu nói tiếng Nhật sau đây để đối chiếu với ngôn ngữ dùng trong câu chuyện. Những câu nói ngắn tiêu biểu trong tiếng Nhật thường là những cụm từ kết hợp khoảng 4 từ: 
 -  Konnichiwa (cô-ni-chi-va) (Chào bạn)
     - Ogenki desu ka (ô-gen-ki-dex- ka) (Bạn có khoẻ không?)
       - Hai, genki desu (hẩy - gen-ki-dex) (Dạ khoẻ)
       - Anata wa? (a-na-ta-va) (Còn bạn khoẻ không?)
 - Watashi-mo genki-desu (oa-ta-Si-mô gen-ki-dex) (Tôi cũng khoẻ)
 - Arigatou (a-ri-ga-tô) (Cám ơn bạn)
Có một nhà nghiên cứu nhân chủng học người Nhật đi tìm nguồn gốc tổ tiên của dân tộc mình. Ông ta đã đi khắp thế giới để tìm kiếm nhưng vô vọng. Cuối cùng, ông trở về Châu Á và đặt chân đến Việt Nam. Ông đi tàu lửa từ ga Hà Nội. Vào đến ga Huế, tình cờ ông nghe được 2 người dân địa phương trò chuyện với nhau: 
-  Mi đi ga ni?
-  Ừ, tau đi ga ni. Mi đi ga mô?
-   Ga tê. Tau đi ga tê.
-   Ga tê ga chi?
-   Ga Lăng Cô tề.
-   Răng đông như ri?
-   Ri mà đông chi!
-   Mi ra ga mô?
-   Ra ga Nam Ô.
-   Khi mô mi đi?
-   Chừ chứ khi mô.
-    Mi lo đi đi.
-    Ừ, tau đi nghe mi!
Nhận ra cách phát âm ngôn ngữ của người dân địa phương ở đây không khác gì tiếng Nhật ngày nay, nhà nghiên cứu người Nhật đã mừng rỡ reo lên:
“A! Đây chính là tổ tiên của người Nhật!”

( Internet)

Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2011

MÌNH ƠI ! MÌNH À !

Đêm khuya nghe gọi : Mình ơi
Dậy em nhờ tí, Mình ơi , Mình à
Giật mình như thể gặp ma
Mồ hôi nó toát như là tắm mưa
Bài thì mới trả buổi trưa
Giờ mà trả nữa te tua tuổi già
Nằm im mắt nhắm cho qua
Bên tai thỏ thẻ Mình à , Mình ơi
Còn bao năm nữa trên đời
Vui xuân kẻo hết Mình ơi , Mình à
Người ta bảo lúc về già
Dẻo dai hơn trẻ Mình à Mình ơi
Con lớn chúng đã xa rời
Nhà thì vắng lạnh Mình ơi Mình à
Sao không bắt chước người ta
Cờ người quyết đấu Mình à Mình ơi
Bàn son có sẵn đang phơi
Quân ngà mau dậy Mình ơi Mình à
Ráng cho vui cửa vui nhà
Em thương Mình lắm Mình à , Mình ơi
MÌNH ƠI !  MÌNH À !
(Tặng các bạn trong lứa tuổi 50 – 90)
“Mình với ta tuy  hai mà một
Ta với mình tuy một mà hai”
Nhưng mình có tật nói dai
Nên chi ta cứ cãi hoài không thôi
Ta mình “hai đứa” một đôi
Lâu lâu giận dỗi mỗi nơi một người
Làm lành “hai đứa” lại cười
Xáp vào lại hóa hai người một đôi
Ngọt ngào cất tiếng “Mình ơi!”
Trên đời đẹp nhất là tôi với mình
Đôi khi có chuyện bất bình
Cãi nhau tôi lại với mình giận nhau
Nhưng mà giận chẳng được lâu
Giận nhau hôm trước hôm sau lại hòa
Nhìn mình tôi bật cười xòa
Nhìn tôi mình lại lăn sà vào tôi
Chúng mình như đũa có đôi
Có đôi để gọi “mình ơi, mình à !”
 Bây giờ như cặp khỉ già
Nhưng mà vẫn cứ “mình à, mình ơi !”
Khi nào thấy vắng bóng tôi
Thì mình lại gọi: Mình ơi, mình à
Khi nào tôi thấy vắng bà
Thì tôi lại gọi: mình à, mình ơi!
Gọi nhau cho trọn cuộc đời....
PhuongBui (gởi qua email )

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2011

CƯỜI MỘT CHÚT

CHÍNH TRỊ LÀ GÌ ?
 Một cậu bé đề nghị bố giải thích cho cậu hiểu xem chính trị là gì.
Ông bố nói : "Con hãy nhìn vào gia đình mình đây. Bố kiếm tiền và mang về nhà, vậy bố là Nhà tư bản. Mẹ quản lý số tiền này nên mẹ là Chính quyền. Bố mẹ chăm lo đến phúc lợi của con, cho con được hạnh phúc và bình yên nên con là Nhân dân. Chị giúp việc nhà ta là Giai cấp lao động còn cậu em còn quấn tã của con sẽ là Tương lai đất nước. Con đã hiểu chưa ?"
Cậu bé hãy còn băn khoăn nhưng trước tiên muốn đi ngủ cái đã.
Buổi đêm cậu bé tỉnh dậy vì chú em đã ị ra tã lót và đang kêu gào. Cậu tiến đến phòng ngủ của bố mẹ, gõ cửa nhưng mẹ đang ngủ rất say nên không nghe tiếng. Cậu bèn đi đến phòng của chị giúp việc và nhìn thấy bố đang vật nhau với chị ta trên giường. Cả hai đều mải mê nên không nghe thấy tiếng gõ cửa. Cậu lại đi về phòng và ngủ tiếp ...
Sáng hôm sau ông bố hỏi con trai xem nó đã hiểu thế nào là chính trị chưa và yêu cầu tự diễn giải lại. Cậu bé trả lời : "Vâng, bây giờ thì con đã hiểu. Nhà tư bản đè đầu cưỡi cổ Giai cấp lao động trong khi Chính quyền ngủ say không biết gì. Nhân dân hoàn toàn không được đếm xỉa đến và Tương lai thì ... không thể ngửi được!".

MỘT CÂU CHUYỆN TỪ SỨ QUÁN NHẬT BẢN:
 Đây là 1 câu chuyện thật từ Đại sứ quán Nhật Bản ở Mỹ vài năm trước. Thủ tướng Nhật khi đó là Mori đã được dạy 1 chút tiếng Anh cơ bản trước khi sang thăm Mỹ. Người phiên dịch nói với Mori rằng, khi ngài bắt tay Bill Clinton, hãy nói:"How are you". Bill sẽ nói:"I'm fine, and you".Khi đó ngài chỉ cần nói:"Me too".Sau đó thì sẽ là phần việc của phiên dịch viên.
Có vẻ đơn giản nhưng sự thật là: Khi Mori gặp Bill, ông ta đã nhầm thành:"Who are you?" Mặc dù bị shock nhưng cũng là người vui tính nên Bill nói:"Well, I'm Hillary's husband, hahahaha". Mori trả lời tự tin:"Me too, hahahaha".

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2011

THƯ GIÃN

Đúng là Tào Tháo
Tào Tháo, Lưu Bị và Tôn Quyền họp Hội nghị G3. Vua nhà Hán chủ trì. Vua Hán cho các cung nữ cởi trần, bôi nhọ nồi vào vú, bắt múa đãi tướng. Cuối cùng, chọn 3 cô đẹp nhất cho ngồi cạnh 3 vị Tào, Lưu, Tôn. Bỗng đèn đuốc tắt hết. Hồi lâu đèn nến mới sáng lên. Thì thấy tay Tôn Quyền nhọ đen nhẻm, mũi Lưu Bị cũng bị đen. Vua Hán nghĩ bụng: Tôn Quyền khua khuắng cả cung nữ của ta, thế nào nó cũng lấy đất Ngô, Lưu Bị ngửi cả cung nữ của ta, thế nào nó cũng lấy Ba Thục, chỉ có Tào Tháo là trung thành với ta.
Vua Hán bèn khen Tào trung nghĩa. Tào Tháo khoái quá, cười nhe răng. Răng và lưỡi đen thui.
Câu Đối
 Làng Cổ Ngựa (Xã Hiền Khánh ,Huyện Vụ Bản,Hà Nam Ninh)vừa sửa sang xong Ngôi Đền Thờ Thánh Mẫu bèn đến xin Cụ Hoàng Và (tên gọi khác của Nguyễn Khuyến) đôi câu đối để thờ .Nhận thấy ở đây thường diễn ra chuyện buôn Thần bán Thánh ,Cụ viết cho :
-Mỹ nhân như ngọc hành vũ hành phong anh linh mạc trắc
Tế thế kỳ âm hộ Dân hộ Quốc thượng lại vô cùng
(Người đẹp như ngọc làm mưa làm gió thiêng không lường hết Âm đức giúp Đời giúp Dân giúp Nước ơn đội vô cùng)
Hai Câu đối được sơn son thiếp vàng thật đẹp treo ngay Chánh Điện .

Một ông lão thâm Nho nhận thấy câu đối có vấn đề liền giả vờ đọc (Câu đối vốn không bao giờ có dấu chấm câu) ....Đọc chậm và lớn từng chữ một :
-Mỹ nhân như .....ngọc hành .....tế thế kỳ âm hộ ..."Mấy Ông chức sắc nghe đọc hoảng hốt ,tái mặt cho hạ Liễn Đối xuống ngay .Cả làng nơm nớp sợ hãi. Nhưng hôm sau không biết tại sao hay ai đó táo tợn, câu đối lại được treo ngay vào chỗ cũ. Nhưng có điều, mãi sau cũng vẫn không thấy Thánh Mẫu gieo tai giáng vạ gì cho làng cả.
Người ta đồn: Thánh bị cụ Hoàng xược, đã mất hết cả thiêng.

Thần
Một cô gái và một thiếu niên cùng bước xuống một chuyến đò.
Khi BÀ LÃO chèo đò chèo ra giữa sông, gã thiếu niên xích lại gần cô gái và hỏi:- Em có muốn hôn anh không? Cô gái hét vào mặt gã thiếu niên:- Đồ nhóc con .  
 Khi cô gái bước lên bờ, BÀ LÃO chèo đò nói với gã thiếu niên:- Tối nay, cô ấy vào miếu làng khấn vái. 
Cô ấy rất tin vị thần này. Con hãy núp sau lưng tượng thần. 
Khi cô ấy khấn vái thì con nhảy ra và xưng là thần,lúc đó con muốn gì cô ấy cũng chiều
.Gã thiếu niên làm y lời của BÀ LÃO chèo đò.Trong bóng đêm cô gái đang quy khấn, thì gã thiếu niên từ sau tượng thần nhảy ra hét sang sảng:
- Ta là thần ở miếu này. Cô gái hồn vía thất thần:
- Con lạy thần! Con lạy thần! 
Vị thần nói:- Ta muốn lấy nhà ngươi .
Cô gái im bặt một lúc rồi nói:
- Con là con gái còn trinh, lấy thần bây giờ sau này làm sao con lấy chồng .
Thần suy nghĩ một thoáng:
- Không lấy ta, thì cho ta ôm hôn cũng được.
Cô gái trả lời:
- Được...Được...
Sau khi ôm hôn xong, vị thần liền cười to:
- Ha!Ha!Ha! Ta không phải là thần, ta là thèng nhóc con. Ha!Ha!Ha!
Lập tức, cô gái bỗng cười phá lên:
-Ha!Ha!Ha! Ta không phải là cô gái, ta là BÀ LÃO chèo đò. Ha!Ha!Ha!
( Internet )

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011

CỨU AI ?

Mẹ và vợ ngã xuống sông cùng một lúc, nếu cứu mẹ thì vợ sẽ chết hoặc cứu vợ thì mẹ sẽ chết. Vậy nên cứu mẹ hay cứu vợ hoặc là không cứu cả hai? 
Những câu trả lời : 
1 - Mạnh Tử :Bố chết từ khi còn nhỏ, mẹ nuôi nấng, dạy dỗ ta rất khó nhọc. Mẹ phải ba lần dọn nhà để tránh những ảnh hưởng xấu, dành món ngon cho ta ăn, mua áo đẹp cho ta mặc, tất cả là để cho ta có thể ngẩng cao đầu nhìn thiên hạ. Mẹ và vợ cùng ngã xuống sông, tất nhiên ta phải cứu mẹ rồi. Lấy chữ hiếu làm đầu, vợ  chết thì lấy vợ khác, mẹ chết làm gì có mẹ nữa !Trên thế gian này chỉ có Mẹ là tốt nhất. Không có mẹ, con trẻ như cỏ cây, biết bấu víu vào đâu? Mẹ! Con sẽ cứu mẹ! Mạnh tử nhảy ùm xuống sông. 




2 – Chu U Vương : Vợ và mẹ cùng ngã xuống sông, tất nhiên là phải cứu vợ trước. Nghĩ lại ngày trước ta đùa giỡn với nàng, nhìn nàng cười, đến cả giang sơn lẫn sinh mạng nhỏ bé của ta cũng chẳng nghĩa lý gì, huống hồ là mẹ! Khi lập Thái tử, bà ấy còn định bỏ ta làm ta suýt mất cả ngôi báu."Tình cảm đằm thắm, ta yêu nàng rất nhiều, ta sẽ cứu nàng !" Chu U vương cũng nhảy ùm xuống sông.. 

 
3 – Lưu Bị :Anh em như chân tay, vợ con như áo mặc; áo rách có thể vá, chân tay gãy không thể lành. Chỉ cần Nhị đệ và Tam đệ của ta không ngã xuống sông là được, những kẻ khác ta không thèm để ý.
"Mẹ ơi! Nàng ơi! Các người chết thật thê thảm!" Lưu Bị đứng trên bờ sông khóc lớn. 




4 – Tào Tháo :Thà rằng ta phụ người chứ không để người phụ ta, mẹ ta hay vợ ta cũng thế thôi, chỉ cần ta không ngã xuống sông là được rồi.
"Ta nhẹ nhàng đi cũng như khi ta nhẹ nhàng đến, ta vẫy tay chào không một chút vấn vương." Tào Tháo vừa ngâm thơ vừa chầm chậm bước đi. 


 
5 - Khuất Nguyên :Thế gian này u ám quá, triều đại này thật hủ bại! Sống cũng chẳng còn có ý nghĩa gì, chi bằng chết cho trong sạch. Song anh có thể rửa mặt và rửa chân cho ta.
Khoảng trời hiện tại là khoảng trời u ám, chẳng còn có thể nhìn tinh tú trên trời. Mẹ ơi! Nàng ơi! Ta cùng nhau chết ở nơi đây!" Khuất Nguyên vừa hát vừa từ từ nhảy xuống sông. 



 
6 – Trang Tử :Sinh về đâu và chết sẽ về đâu? Mẹ và vợ ta chết cứ chết, chẳng qua chỉ là từ trạng thái hữu hình trở về trạng thái vô hình, có gì phải đau đớn, c ó gì phải xót thương? Chẳng cần phải cứu ai cả! Trang tử ngồi xuống, tay nắm một mảnh sành vừa gõ nhịp vừa hát, mắt nhìn mẹ và vợ chìm đần xuống sông, nét mặt mãn nguyện. 



7 – Hoà Thân :Ai ngã xuống sông thì cứ ngã, cái ta yêu là tiền bạc. Tiền bạc là mẹ ta, là vợ ta. Sao trước khi ngã, các người không mặc ít quần áo thôi, điều đáng tiếc nữa là trâm vàng, khuyên bạc còn ở trên đầu các người.
"Có tiền là có tất cả!" Hoà Thân đứng trên bờ vùa nhìn mẹ và vợ dần dần chìm xuống sông vừa thở dài. 



8 – Vương Bột :Lòng bàn tay và mu bàn tay đều là thịt. Vợ là người ta yêu nhất, mẹ là người thân thiết nhất. Vậy phải làm thế nào đây? Thôi cứ nhảy xuống sông, thấy ai ở gần thì cứu. Vương Bột vội nhảy ùm xuống sông. "Chết rồi! Ta quên mất là ta cũng không biết bơi!" Vương Bột vẫy vùng một cách tuyệt vọng rồi từ từ chìm xuống sông.


LỜI BÀN : 
1. Mạnh Tử: Thương mẹ hơn vợ thì chắc là lai………VIỆT NAM !
2. Chu U Vương: Yêu vợ nồng nàn nên chắc lai…….PHÁP !
3. Lưu Bị: Lo cho anh em đồng chí hơn gia đình là lai………..NGA SÔ (tinh thần quốc tế vô sản)
4.Tào Tháo: Thấy chết không cứu phớt tỉnh……….ĂNG LÊ ( ENGLAND )!!
5. Khuất Nguyên : Tự sát chết theo là tinh thần võ sĩ đạo xứ Phù Tang ( JAPAN )
6. Trang Tử: Giống Tào Tháo lai ………ĂNG LÊ !

7.Hòa Thân: Thực tế kiểu…………….MỸ !
8. Vương Bột: Không biết trời cao đất rộng nhắm mắt liều mạng thì là chính …….gốc quân tử TÀU 

( phuocluonghuu sưu tầm )

Thứ Hai, 14 tháng 2, 2011

QUÀ TẶNG NGÀY VALENTINE

Nhân ngày VALENTINE,một ông nọ có ý tặng vợ cái bánh kem.Bước vào tiệm bánh,ông đặt một cái thiệt to.Thằng bé nhận hàng hỏi:
-Ông muốn ghi như thế nào ạ ?
- Nhớ ghi cẩn thận như thế này : " EM CHẲNG NHỮNG KHÔNG GIÀ ĐI ",phía trên. " MÀ CÒN TRẺ LẠI ",phía dưới.Ông đáp.
Tối hôm đó sau khi có mặt đầy đủ bạn bè tham dự,ông sung sướng mở hộp bánh ra trước mặt vợ mình.Mọi người đều nhìn thấy hàng chử trên bánh thật to " EM CHẲNG NHỮNG KHÔNG GIÀ ĐI PHÍA TRÊN,MÀ CÒN TRẺ LẠI PHÍA DƯỚI "

Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2010

ÔI ĐÀN BÀ

Cho tôi hỏi đàn bà là chi rứa ???
Là những gì rung động trái tim ta

Làm cho ta cảm thấy nổi da gà
Là gặp gỡ, xốn xang, là tiếng sét...
Là hợp ‘gu’ vì cùng chung tính nết
Là âm thầm nhung nhớ lúc chia xa
Là nụ hôn. Ôi rợn cả thịt da
Là ẻo lả vòng tay nhưng rất chắc
Là mái tóc mùi chanh thơm hăng hắc
Là môi mềm ẩm tẩm bùa mê
Là đôi chân thoăn thoắt đến, đi ,về
Là son phấn ngào ngạt hương rực rỡ...
Là niềm vui cho hồn ta cởi mở
Là đắng cay, nhục nhã lúc ghen tuông
Là dễ thương trong những lúc thẹn thùng
Là bẳn gắt dữ dằn khi la lối
Là những người sợ ma về ban tối
Là ôm chặt để kiếm sự chở che
Là đắm say lúc má tựa vai kề
Là hay nói ‘Suốt đời yêu anh mãi’
Là cái tật suốt ngày hay lải nhải
Là chỉ mình lẽ phải. Các ông thua!!!
 Là shopping hay đi sắm đi mua
Là phục vụ, đến gãy lìa xương sống
Là hay hờn, mặt chầm dầm một đống
Là hỏi gì không nói, gọi không thưa
Là ngoài trời vừa nắng lại vừa mưa
Là phải trái trắng đen không phân biệt
Là cãi cọ, ta vẫn là thua thiệt
Là chịu thua. Thôi đi ngủ cho xong
Là vắng nhà một bữa đã nhớ mong
Là đủ thứ hầm bà lằng trong đó
Tạ ơn trời đàn bà vẫn còn đó
Để đàn ông vẫn còn có niềm vui
Chỉ đàn ông . Thôi chết quách cho rồi
Không đàn bà. Ôi chẳng thà tận thế.

Thứ Năm, 11 tháng 11, 2010

CƯỜI MỘT CHÚT

Tại một chung cư cao tầng, cô vợ đang tình tự với bồ là phi công. Bất ngờ ông chồng về. Chàng ta chỉ kịp nấp ngoài ban công. 
Vài giờ trôi qua, quá mỏi mệt vì không thể thoát ra ngoài được, anh ta đành mở cửa phòng bước vào và nói:
- Xin lỗi ...vì đã làm phiền. Đang có diễn tập. Tôi nhảy dù và gió đưa đến ban công nhà anh chị.
- Thế dù đâu? – Anh chồng hỏi.
- Dạ nó bị hỏng nên tôi vứt đi rồi!
- Thế quần áo anh đâu mà trần như nhộng thế? – Anh chồng tiếp tục.
- Tại gió to quá làm rách bung hết cả.Cô vợ tái mặt, lấm lét nhìn chồng. Anh chồng vẫn tỉnh bơ an ủi vợ:
- Em đừng sợ, anh hỏi cho vui thế thôi. Mấy hôm trước, trong buồng tắm nhà cô bạn em, chồng của cô ấy còn tìm thấy cả người đang khoan thăm dò dầu khí ấy chứ!




- Ha ha ! tớ tìm ra nguyên nhân rớt máy bay rồi !

Thứ Ba, 9 tháng 11, 2010

Thứ Sáu, 10 tháng 9, 2010

LẠC LONG QUÂN VÀ ÂU CƠ

(Đề thi đại học Y Hà nội)
Âu Cơ sau khi sinh xong mệt quá nằm trên giường.
Lạc Long Quân vui sướng ngồi đếm trứng. 1..2...98..99..100. Ôi vui quá, tận 100 trứng cơ!.
Âu Cơ thấy chồng ngồi đếm cũng xuống ham vui, kêu Lạc Long Quân đứng dậy. Âu Cơ đếm: 1..2....97..98, hết.
Tại sao thế nhỉ? Thế là Lạc Long Quân và Âu Cơ cãi nhau, người cho là 100, người cho là 98, không ai nhường ai, cuối cùng quyết định ly dị, chia trứng.
Anh/Chị hãy cho biết tại sao Lạc Long Quân ngồi thì đếm đủ 100 mà khi Âu Cơ ngồi đếm chỉ có 98?

(Cán bộ coi thi không giải thích gì thêm)