CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐẾN VỚI " CHUNG MỘT MÁI TRƯỜNG" CHÚC CÁC BẠN MẠNH KHỎE,VUI VẺ VÀ HẠNH PHÚC.
Hiển thị các bài đăng có nhãn PHIẾM LUẬN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn PHIẾM LUẬN. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2015

TÂN NIÊN 2015

Qua một đêm,vừa thức dậy thì nhận ra rằng mình vừa được gia nhập hàng ngũ U60.Khi xưa chúng ta nhìn những người 60 tuổi một cách kính nể,nói chuyện phải khoanh tay kính cẩn thưa Ông,thưa Bà và lén gọi chung họ là những "Ông Bà già" !!! Hôm nay mình nhìn lại mình cũng nhận thấy trên diện mạo xuất hiện nhiều nếp nhăn hơn,tóc ít hơn và trắng hơn,bàn luận về nhức xương,viêm đa khớp nhiều hơn...Nhưng nhất định nhận xét rằng " TUI" mới chỉ là những "thanh niên lâu năm" mà thôi.
 Nhìn lại mình đời đã xanh rêu....(TCS)
 Những " Thanh Niên lâu năm "
 Ngăn gió lùa vì ngại lạnh,sợ nỗi cô quạnh theo vào...


Ảnh : Lương Hữu Phước

Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2012

SÀI GÒN BÂY GIỜ

Saigon bây giờ không thấy có người đẹp nữa! Xưa ra đường cứ thấy người ta vừa chạy xe vừa… ngoái đầu lại nhìn. Bây giờ ra đường người con gái nào cũng trùm kín mặt, mang vớ dài tay, găng tay kín mít, áo khoác sùm sụp, đầu đội mũ bảo hiểm, chỉ chừa hai con mắt lom lom qua kính bảo hộ… ! Ở trên cao nhìn xuống người người dày đặc, từng luồng từng luồng cuồn cuộn trôi đi, lâu lâu cụng mũ bảo hiểm một cái rồi mạnh ai nấy đi, cứ như đàn kiến. Đi bộ trên đường nhiều khi gặp người chào hỏi thân thiện mà chẳng biết ai là ai, đến lúc như chợt nhớ ra họ mới gỡ khẩu trang cười lỏn lẻn
May thay, con gái Saigon bây giờ tuy che mặt mà lại hở đùi! Họ mặc quần short thật ngắn ra đường bất kể sáng trưa chiều tối. Nhờ đó mà cũng có thể nhìn ra người đẹp! Có điều  hơi nguy hiểm cho giao thông công cộng vì đường sá không thông thoáng như xưa. Áo dài thì khó mà tìm thấy nữa rồi- trừ trên sân khấu và sàn diễn thời trang. Con gái vì thế mà không còn yểu điệu, dịu dàng, tha thướt nữa. Ngay cả những ngày lễ tết, ở đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ vậy mà cũng khó tìm thấy một tà áo dài. Mọi người trở nên hấp tấp, vụt chạc, căng thằng hơn bao giờ hết. Cái lý do vì sao mất áo dài rồi phải trùm kín mít cả người như vậy thì ai cũng biết. Bụi khói mù trời. Không khí hừng hực. Môi trường đô thị ngày càng xấu đi. Cây xanh tàn rụi. Cao ốc vùn vụt bốc lên! 
Saigon bây giờ béo phì ngày càng tăng! Một sự phồn vinh thực chớ không phải giả tạo. Béo phì nhanh nhất ở phụ nữ và trẻ con. Các chuyên gia dinh dưỡng la ơi ới, báo động hoài mà chẳng ai thèm nghe. Nghe chi cho mệt. Các cửa hàng fastfood cứ mọc ra như nấm. Ai cũng biết fastfood tới đâu, béo phì, tim mạch, tiểu đường, huyết áp… theo tới đó. Mà bệnh tật càng tăng thì… càng tốt chớ sao. Thuốc men, thực phẩm chức năng, quảng cáo…ồn ào thì kinh tế càng phát triển. Thức ăn thức uống toàn hương liệu, hoá chất, bột nêm các thứ làm cho chuyện bếp núc trở nên đơn giản. Cứ xem TV thì biết. Người nào người nấy già trẻ lớn bé mặt mũi bóng lưỡng, hí hửng chụp giựt nước uống thức ăn, nhảy nhót mừng vui tưng bừng mọi nơi mọi lúc! 
Saigon bây giờ cận thị quá trời! Trẻ con nứt mắt đã cận thị. Mẫu giáo tiểu học cận thị tùm lum. Tiệm kiếng mở ra tràn ngập, góc nào cũng có. “Chỗ nào rẻ hơn trả lại tiền!”. Ấy cũng nhờ vi tính, game online, TV… các thứ ngày càng hấp dẫn. Thế giới nhỏ trong lòng bàn tay. Trẻ con  sướng như tiên. Đồ chơi trên trời dưới biển khắp hang cùng ngõ hẹp. Lâu lâu kêu có hóa chất độc hại. Khi biết thì mọi thứ đã muộn rồi. Kể cả thuốc “cam” nổi tiếng một thời nay gây ngộ độc chì không thuốc chữa. Lạ là người ta vẫn cứ tin và vẫn cứ nhắm mắt uống càng! Các loại sữa “thông minh” dành cho trẻ con ngày càng nhiều, khiến các bà mẹ không muốn cho con bú sữa mình nữa. Rõ ràng các thế hệ trước đây không được uống sữa thông minh nên có vẻ kém… thông minh! 
Saigon bây giờ loãng xương hơi nhiều. Đi ngoài đường thấy người ta lố nhố, tụ tập, tưởng gì, hóa ra đang túm tụm đo xương! Có người tử tế, vì sức khỏe cộng đồng, đem máy đo mật độ xương ra ngoài đường đo cho ông đi qua bà đi lại. Ai cũng loãng xương kẻ ít người nhiều! Sau đó ai cũng mua một vài hộp sữa, một vài loại thuốc chống loãng xương là xong.
Saigon bây giờ đua nhau sửa sắc đẹp. Ai cũng sửa được, không cần phải học. Ai cũng nên sửa, từ cô hoa hậu đến ca sĩ, người mẫu, cô hàng xén, anh doanh nhân. Bơm vú bơm mông, cắt mắt, xẻ mũi, chẽ cằm rào rào. Ai cũng thành người mẫu ca sĩ Hàn quốc. Nhan sắc rộ lên khiến các nhà thơ… bí không còn làm thơ được nữa! 
 Saigon bây giờ trẻ con bỗng dậy thì sớm. Không dậy thì sớm cũng uổng!  Mọi thứ kích thích cứ rần rật chung quanh. Phim ảnh, internet, sách báo… các thứ. Thức ăn thức uống béo bổ các thứ. Khí hậu nóng lên. Tỷ lệ phá thai vị thành niên tăng một cách đáng ngại. Tình trạng vô sinh cũng nhiều. Ly dị cũng mau. Người ta đua nhau mổ đẻ cho đúng giờ hoàng đạo. Trẻ sanh non, suy hô hấp, thiếu dưỡng khí não, lớn lên tâm thần cũng bộn!
Tóm lại, sức khỏe cộng đồng ở Saigon bây giờ có nhiều điều đáng suy gẫm
BS Đỗ Hồng Ngọc
Người gởi :LaiThiHongAnh

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2012

LÀM SAO KHÔNG MỆT ?

Mỉm cười không mệt, tức giận mới mệt.
Ðơn thuần không mệt, phức tạp mới mệt.
Tương tư không mệt, đơn phương mới mệt.
Tương ái không mệt, tương tàn mới mệt.
Chung tình không mệt, đa tình mới mệt.
Tình bằng hữu không mệt, tư tình mới mệt.
Chân thành không mệt, giả dối mới mệt.
Rộng rãi không mệt, ích kỷ mới mệt.
Ðược mất không mệt, tính toán mới mệt.
Thể chất mệt không phải mệt, tâm can mệt mới là mệt.
Bài này, người viết không mệt.....người đọc mới mệt.
PHUOCLUONGHUU ( Internet )

Thứ Năm, 19 tháng 1, 2012

VÌ SAO NGÀY TẾT MỌI NGƯỜI THÍCH TREO CHỬ " PHÚC "

 Dán chữ “Phúc” ở cửa nhà là thể hiện nguyện vọng cầu xin Thần linh và tổ tiên ban cho mọi nhà mọi người có được hạnh phúc trong năm mới.
Theo truyền thuyết, Minh Thái Tổ là Chu Nguyên Chương thường ăn mặc giả dạng để đi thăm dân. Có một Tết, ông mặc giả một người dân thường đến một thị trấn đông dân. Khi nhìn thấy một đám đông đang xúm lại, tiếng cười nói huyên náo, nhà vua chen vào xem thì hóa ra đám đông đang chế nhạo về bức họa. Bức họa vẽ một người con gái tay ôm quả dưa hấu, để lộ đôi chân trần rất to. Nhà vua nghĩ là hình ảnh cô gái Hoài Tây, với đôi chân to để chỉ các cô gái nhà nghèo không có điều kiện để bó chân theo phong tục bấy giờ. Hoàng Hậu cũng chính là người con gái chân to Hoài Tây đó, hẳn rằng họ cười chê ác độc đối với Hoàng Hậu?
Nhà vua giấu mình trở về cung rồi phái mấy quan viên thân tín đến thị trấn với nhiệm vụ ghi vào sổ đen tên người vẽ tranh và những người đứng chế giễu bức tranh đó. Sau đó dán tờ giấy có chữ “Phúc” trước cửa những nhà không tham gia. Các quan viên hoàn thành nhiệm vụ trở về, Chu nguyên Chương lập tức phái đại binh tiến về thị trấn, phàm tất cả những nhà không dán chữ “Phúc” đều bị bẻ cửa, cướp sạch của cải.
Từ đó về sau, cứ đến Tết mùa xuân, mọi người đều dán chữ “Phúc” lên cửa nhà mình, và dần trở thành tập tục.

Giải thích tập tục Tết mùa xuân dán chữ “Phúc”, đầu tiên phải hiểu nội dung chữ “Phúc” là gì? Sách “Thượng thư - Hồng Phạm” viết rằng: “Nhất viết Thọ, nhị viết Phúc, tam viết Khang ninh, tứ viết Du hảo đức, ngũ viết Khảo chung mệnh”.
 Thọ chỉ trường thọ.
 Phúc chỉ sự giàu có về vật chất.
 Khang minh chỉ thân thể khỏe mạnh không có bệnh tật.
 Du hảo đức chỉ đạo đức cao đẹp.
 Khảo chung mệnh là đạt được cái thiện mãi mãi.
 Người xưa cho rằng muốn đạt được “Ngũ phúc” (tức là 5 điều nói trên) có một số mặt có thể định được nhờ sự cố gắng của bản thân ví dụ như cầu phúc, tu đức, nhưng tuổi thọ dài ngắn của một đời người và cái chết là không thể quyết định được. Muốn được trường thọ và thiên chung chỉ có thể cầu xin Thần Linh, và dán chữ “Phúc” ở cửa nhà là thể hiện nguyện vọng cầu xin Thần linh và tổ tiên ban cho mọi nhà mọi người có được hạnh phúc trong năm mới. Lâu rồi dần thành tục lệ.
Theo Quê hương

* Người miền Nam đọc chử " PHÚC " ra thành " PHƯỚC " vì tránh gọi tên húy của Vua Gia Long ( Nguyễn PHÚC Ánh )

Thứ Ba, 22 tháng 11, 2011

HÃY TRÂN TRỌNG VÀ QUÝ MẾN...ĐÀN ÔNG !

 Qua bài viết này, mình sẽ chứng minh cho các bạn thấy: Mặc dù thỉnh thoảng làm bậy, thường xuyên nói bậy và không bao giờ thôi nghĩ bậy, thì đàn ông vẫn là những sinh vật vô cùng đáng mến và tuyệt vời.
Trước tiên, đàn ông là gì thì chúng ta biết rồi. Nếu chưa biết có thể nhìn vào gương hoặc nhìn ra ngoài đường hoặc nhìn vào giường một nhà nào đấy.

  - Đàn ông tuyệt vời, bởi vì đàn ông là phái mạnh. Phái mạnh nghĩa là phải khỏe mạnh, phải du côn. Yếu đến mức không xách nổi chiếc túi cho bạn gái hay kéo chiếc ghế cho phụ nữ ngồi thì không thể gọi là phái mạnh. Khí phách nam nhi thể hiện ở chỗ dọc ngang đất trời, lên rừng xuống biển, ăn bờ nằm bụi.Đàn ông thường thích lên núi. Dù đó là trò “đi lên thì sướng, đi xuống thì mệt”. Leo lên đỉnh núi khiến đàn ông có cảm giác như vừa chinh phục được thử thách khó khăn. Và khi đã trở thành người chiến thắng rồi, đàn ông có thể thỏa sức ngắm nghía phong cảnh hữu tình, hoặc thể hiện tầm nhìn xa trông rộng của mình bằng cách đưa mắt nhìn sang những ngọn núi khác. Đàn ông thường “đứng núi này trông núi nọ”, và đó là một sở thích cực kỳ tự nhiên, không nên trách đàn ông về điều đó.
Đàn ông cũng thích xuống biển. Ở biển, dù không nóng nực người ta vẫn ăn mặc mát mẻ. Đàn ông thích tươi mát. Đàn ông thường ví biển như đàn bà. “Biển tử tế và rất đẹp. Nhưng nó cũng có thể rất độc ác và tráo trở bất thình lình” . Đàn ông cũng thích nóng bỏng. Nhưng lúc nào cũng nóng bỏng thì mệt. Đàn ông không thích mệt.

- Đàn ông tuyệt vời, bởi vì đàn ông lãng mạn. Nghe đến đây có thể bạn muốn khóc thét, nhưng hãy bình tĩnh. Mặc dù vào những dịp như Giải phóng Điện Biên hay Tết thiếu nhi 1/6, phụ nữ phụng phịu “Sao anh không tặng hoa cho em?”, đàn ông sẽ trơ mắt ếch “Sao phải tặng ??? Tặng làm gì ???”, nhưng mình xin khẳng định đàn ông, chứ không phải đàn nào khác, là những sinh vật lãng mạn nhất hành tinh. Có điều vì lãng mạn nghe gần với lãng … nhách, nên họ không muốn thừa nhận điều đó, mà hay đem gán quách cho phụ nữ.
Bây giờ, hãy điểm qua lịch sử tình yêu của nhân loại, bạn sẽ mau chóng nhận ra những hành động được coi là lãng mạn nhất từ trước đến nay đều do đàn ông thực hiện, mà phụ nữ thường là đối tượng được hướng đến. Nào là leo rào trèo ban công tâm sự, nào là bắc loa chốn công cộng tỏ tình, nào là đâm chém tình địch, hò hét lúc nửa đêm … Bạn thử nhớ mà xem, có phải sáng tác nhạc sến thường là đàn ông, hát nhạc sến thường là đàn ông, và nghe nhạc sến cũng là đàn ông quá nửa? Nhiều đàn ông còn hay mặc áo chim cò, với mong ước thầm kín được tự do bay bổng. Thực ra, đàn ông rất thông minh, đàn ông lãng mạn vì phụ nữ thích thế. Do đó, chúng ta hãy để đàn ông hát nhạc sến, hãy để đàn ông mặc áo chim cò, hãy để đàn ông lãng mạn, hãy để đàn ông được là đàn ông.
Đàn ông tuyệt vời, bởi vì đàn ông sở hữu tình yêu rất bao la. Không như trái tim phụ nữ chật hẹp, chỉ yêu được từng người một, đàn ông có thể yêu vài ba cô cùng một lúc. Đàn ông có máu phiêu lưu mạo hiểm, bởi vậy đàn ông thích tình yêu, vì tình yêu là trò phiêu lưu vô cùng mạo hiểm.
Người ta vẫn nói “Con trai yêu bằng mắt, con gái yêu bằng tai”. Có nghĩa là nếu không nghe phải những lời đường mật, thì chẳng có phụ nữ nào mê mệt một anh chàng chỉ vì anh ta có cặp đùi đẹp, hay làn da trắng mịn màng. Ca sĩ Châu Gia Kiệt là một minh chứng điển hình cho tình huống này, khi mặc dù anh ra rả “Anh đẹp trai thì sao ?”, “Anh đẹp trai thật mà”, ý chứng tỏ mình là chàng trai đẹp chính hiệu 3 con tôm, thì cũng chẳng có phụ nữ nào mảy may để ý tới.
Thường thì, khi không có cái gì, người ta sẽ khao khát cái đó. Đàn ông say mê cái đẹp. Các quảng cáo trên báo đài đã chứng minh, đàn ông có thể sẵn sàng quay ra mê mẩn người mà trước đó anh không thèm để mắt tới, vì da cô nay đã trắng, hay mái tóc cô nay đã óng mượt như tơ, thậm chí còn lãng nhách đến mức vì cô ấy ăn bánh mì ruốc hoặc uống nước tăng lực Samurai.
Tóm lại, dài dòng như vậy chỉ là để bào chữa cho thói yêu nhiều ở đàn ông. Đàn ông yêu bằng mắt. Mà phụ nữ lại đẹp. Nếu phụ nữ không đẹp, hoặc thị giác của đàn ông có vấn đề, thì họ cũng sẽ không lăng nhăng đến vậy. Cho nên hãy thông cảm cho đàn ông, không nên trách đàn ông về điều đó.

Đàn ông tuyệt vời, bởi vì đàn ông yêu chân thành. Đàn ông khác phụ nữ. Phụ nữ có xu hướng nghĩ ngợi về tình yêu và những thứ liên quan. Thậm chí phụ nữ thường võ đoán về tình yêu nhiều hơn bản chất thực của nó. Còn đàn ông chỉ cảm nhận có tình yêu hay không, và quyết định có ở bên phụ nữ hay không. Trong tình yêu, đàn ông chủ yếu hành động theo cảm tính, và vì thế, rất chân thật. Đàn ông cũng không thích bàn tính tới tương lai của tình yêu. Nếu một đàn ông nói sẽ kết hôn với một phụ nữ, thì có khả năng đàn ông đó đã … già, hoặc anh ta đang nghĩ đến điều gì xa xôi hơn thế…
Đàn ông tuyệt vời, bởi vì đàn ông chung thủy. Các bạn đừng hiểu lầm, mình có ý khen thật đó. Chung thủy, tra từ điển tiếng Việt, là có tình cảm trước sau như một, không thay đổi. Có nghĩa là một người có thể chung thủy với vài người, vô tư đi. Một đàn ông có thể chung thủy với vài phụ nữ. Bản tính đàn ông vốn trượng nghĩa, thương người, và không nên trách đàn ông về điều đó.

Đàn ông tuyệt vời, bởi vì đàn ông oai vệ. Oai vệ là phải như thế nào? Oai vệ là phải gia trưởng, phải hống hách, phải lười biếng ko thèm làm việc nhà. Nếu hỏi 1 đàn ông “Sao chưa nấu cơm đi ?”, đàn ông đó sẽ hỏi lại ngay “Thế đàn bà để làm gì ?”. Trong suy nghĩ của đàn ông, tự nấu cơm tự quét nhà tự giặt quần áo là những chuyện đáng chán nhất trên đời. Đàn ông chỉ làm những việc đó khi bất đắc dĩ chẳng còn ai để sai bảo nhờ vả. Không phải cái gì tự làm cũng tự sướng. Và đàn ông hiểu rõ điều đó.
Đàn ông tuyệt vời, bởi vì đàn ông giống … đồ ăn. Món đẹp mắt chưa chắc đã ngon, món ngon chưa chắc đã bổ, mà món bổ thì sẽ … béo. Còn món vừa ngon - bổ - đẹp mắt thì cái giá của nó cũng không dễ chịu chút nào. Tương tự thế, đàn ông ích kỉ thường chung tình, đàn ông phong tình thường biết làm cho phụ nữ thấy mình được yêu, đàn ông tài giỏi thường kiêu ngạo và đàn ông si tình thường yếu đuối. Nếu muốn một người đàn ông siêu nhân thì phụ nữ phải chấp nhận chia sẻ đàn ông đó với cả thế giới; còn nếu không thì hãy hài lòng với một đàn ông bình thường. Theo đó, phụ nữ nên xác định rõ khẩu vị của bản thân để chọn cho mình món ăn phù hợp, vì nếu ngán quá thì thỉnh thoảng có thể ăn kiêng, chứ để đổi món thì cũng không dễ dàng gì…
Đàn ông tuyệt vời, bởi vì đàn ông cao cả. Đàn ông phải nhường cho phụ nữ nhiều thứ, trong đó có đặc quyền được mềm yếu, được khóc lóc. Thực ra ai cũng có tuyến lệ, và những giọt nước mắt nằm sẵn trong đó. Nhưng khi đàn ông khóc, đó trở thành một sự kiện. Đã có hẳn những bài hát ghi dấu sự kiện này như “Khi người đàn ông khóc”, “Giọt nước mắt đàn ông” hay “Tình yêu không có lỗi”, trong đó có câu “Nước mắt đàn ông không rơi từng giọt”, ý nói khi khóc, nước mắt đàn ông sẽ chảy … tồ tồ
Vâng, các bạn thân mến, mình vốn thích số 8, mà kể ra được từng đây luận điểm chứng minh đàn ông tuyệt vời là mình đã hụt hơi lắm rồi. Dù cho các bạn có nỡ đánh giá mình là “láo có trình”, “đểu tiềm năng”, hay “có khiếu tầm bậy lắm đó nha” thì mình cũng xin anh dũng bảo vệ đến cùng sự thật bá láp rằng đàn ông rất là tuyệt vời.
Hỡi tất cả chị em phụ nữ, hãy trân trọng và quí mến đàn ông, hãy tiếp thêm cho đàn ông sức mạnh và chí khí để họ lao động sáng tạo, chinh phục thế giới, làm cho thế giới trở nên tốt đẹp hơn, và quan trọng hơn cả là nâng niu và yêu thương phụ nữ chúng ta.
Theo Đàn ông
Nguồn : Andy.B 

Thứ Năm, 10 tháng 11, 2011

ĐƯỢC

Sống 1 kiếp . Bình An là Được .
2 bánh 4 bánh, đi được là được.
Tiền ít tiền nhiều, đủ ăn là được
Người xấu người đẹp, dễ coi là được
Người già người trẻ, miễn khỏe là được
Nhà giàu nhà nghèo, hòa thuận là được

Ông xã về trễ, miễn về là được.
Bà xã càu nhàu, chăm lo là được.
Khi con còn nhỏ, dạy dỗ thật nghiêm
Tiến sỹ cũng được, bán rau cũng xong.
Sau khi trưởng thành, ngoan ngoãn là được.
Nhà to nhà bé, có chỗ ở là được.
Hàng hiệu hay không, mặc được là được.
Tất cả phiền não, biết xả là được.
Kiên trì cố chấp, biết bỏ xuống là được
Sống 1 kiếp người, bình an là được.
Không phải có tiền, muốn gì cũng được.
Tâm tốt việc tốt, có thể thay đổi số mệnh
Ai đúng ai sai. Trời biết là được.
Tu phúc tu thân, kiếp sau càng tốt.
Thiên địa vạn vật, tùy duyên là tốt
Có rất nhiều việc, nhìn xa trông rộng
Mọi người đều tốt, ngày ngày đều tốt
Anh tốt tôi tốt, thế giới sẽ tốt
Nói tóm lại, tri thức là quan trọng nhất.
Nói nhiều như vậy, hiểu được là tốt,
vẫn còn chưa hiểu, xem lại 2 lần 

PHUOCLUONGHUU ( sưu tầm )
CAO CŨNG ĐƯỢC,THẤP CŨNG ĐƯỢC
MIỄN YÊU NHAU LÀ ĐƯỢC !!!!!!!!!!!!!!

Thứ Hai, 23 tháng 5, 2011

CHUYỆN TRAI GÁI THỜI BAO CẤP

Bây giờ trai gái yêu đương ôm vai hót cổ thoải mái, hôn hít ngay giữa đường giữa chợ cũng không ai lấy đó làm điều. Ngay việc quan hệ tình dục cũng không còn là vấn đề gì nếu là trai chưa vợ gái chưa chồng. 
Ngày xưa thì khiếp lắm, cấm kị đủ đường. Là nói cái thời bao cấp thôi, chứ trước đó nữa lại càng kinh khủng khiếp. Cái thời mà trai gái yêu nhau chỉ được đánh mắt đưa mày, muốn cầm tay cầm chân, ôm vai hót cổ phải vào nơi kín đáo, nếu để cho người khác nhìn thấy thì bị coi là yêu đương không đứng đắn.
Chàng đạp xe đạp chở nàng trên đường, nàng chỉ có việc hai tay nhét đùi ngồi yên như khúc gỗ. Cô nào bạo lắm cũng chỉ nắm hờ ngang thắt lưng, chẳng có cô nào ôm eo áp ngực chàng như các cô gái thời nay. Những chiều mùa hạ, trai gái hẹn hò nhau ra bờ đê ngồi, chỗ này một cặp, chỗ kia một cặp rủ rỉ tâm tình. Nàng nhổ cỏ chàng bẻ ngón tay, nói chuyện chán thì về, chẳng dám làm gì.
Hôn hít thời này bị liệt vào hành vì giao cấu, rất xấu xa. Đừng nói ngày xưa, ngay bây giờ vẫn còn quan niệm như thế. Năm ngoái Nguyễn Quang Thiều chả kêu ầm lên về dự luật cấm hôn nơi công cộng, may có ông Thiều kêu, báo chí làm ầm ầm người ta mới dẹp đi, nếu không thế nào luật cấm ấy cũng lọt vào top ten những luật cấm hài hước.
Thời bao cấp những chuyện cụ thể chẳng có luật lệ gì, đa phần làm theo chỉ thị khi thì bằng văn bản khi thì chỉ thị mồm. Đôi khi một xếp nào đó ngồi nhậu chợt nhớ chuyện gì đó nhắc khẽ một câu, thế là thành chỉ thị. Chuyện trai gái yêu đương các xếp cũng nhắc nhở nhẹ nhàng thôi nhưng xuống cơ sở thành ra chuyện rất nghiêm trọng. Chuyện hôn hít cũng vậy, không chỉ cấm nơi công cộng mà cấm khắp nơi, sách báo phim ảnh tuyệt cấm kị. Nếp sống thời này cho đó là hành vi thiếu đứng đắn, không lịch sự. Cầm tay nhau cũng đã quá đáng lắm rồi, hi hi.
Mình nhớ xem phim, khi nào trai gái nhìn nhau đắm đuối, “mắt trong mắt tay trong tay âu yếm”, thì cả rạp lặng ngắt, nín thở chờ. Nhưng rồi đến khi môi này sắp dính môi kia là màn hình tối mò. Người chiếu phim đã che ống kính. Anh naò ngứa mồm la làng, nói thả tay ra cho người ta xem, lập tức có năm bảy người khác mắng cho là vô văn hoá. Sau đó thế nào cũng có người báo về cơ quan, đoàn thế, thế nào anh ta cũng bị “ cạo” cho một mẻ. Suốt cả năm đó chuyện anh ta luôn được đem ra làm ví dụ một khi các xếp nói về nếp sống mới, nói có đồng chí còn dám yêu cầu chiếu phim thả tay ra để xem cảnh hôn hít, rất đáng xấu hổ. Một câu đó thôi xếp có thể đem ra “ ví dụ” cả trăm lần. Khốn khổ thế đó.
Thành thử cái gì cũng lén lút, đọc sách xem phim ảnh cũng phải lén lút. Nơi mình học là trường cấp 3 Bắc Quảng trạch, một trường tiên tiến, nhiều năm liền là lá cờ đầu giáo dục tỉnh Quảng Bình, những năm 1969- 1970 bỗng đâu xuất hiện cuốn sách Bí mật thành Paris. Truyện chẳng có gì, chỉ kể chuyện anh chàng cắt móng tay yêu đương mấy mụ nạ dòng giàu sang phú quí. Mấy màn yêu đương chỉ tả sơ sịa, thế mà học trò đua nhau bí mật chép tay lại cả cuốn, bí mật truyền tay nhau thì thà thì thầm vô cùng nghiêm trọng. Nhà trường ra sức truy bắt, may không bắt được ai, nếu thầy cô túm được cuốn sách trong cặp đứa nào thì đứa đó bị đuổi học là cái chắc.
Anh Thắng, anh trai của mình, hồi đó nổi lên như một thanh niên xuất sắc, mới lớp 10 đã được kết nạp Đảng, làm đến chức phó bí thư đoàn trường, uy danh lừng lẫy. Anh yêu chị L.A đẹp nhất trường. Nói thật từ bé đến giờ mình chưa thấy ai đẹp như chị L.A. Mình đang học lớp 7, mới bé tí nhưng toàn sưu tầm mấy chuyện “ bậy bạ” lén lút đọc say sưa. Đa phần sách đó đều là sách chép tay, chị L.A cho mượn. Một hôm anh Thắng tóm cổ được mình đang nằm tùm hum trùm chăn đọc cuốn Bí mật thành Paris. Anh hỏi sách của ai, mình khai của chị L.A cho mượn. Tưởng khai thế thì anh Thắng sẽ cho qua, ai dè anh tịt thu luôn cuốn sách. Anh không đưa chị L.A anh ra chi đoàn kiểm điểm nhưng gọi chị L.A ra riêng “xạc” cho một trận và cắt đứt chị luôn. Hi hi ngu thế không biết.
Sau này chị L.A yêu anh H rất đẹp trai. Đêm trăng hai người rủ nhau ra bãi cát chơi, hai người nằm hai góc, lăn qua lăn lại, ném cát đùa nhau, chỉ thế thôi chứ chẳng có gì bậy bạ cả. Chẳng ngờ ông nông dân xách quần ra bãi cát đi ngoài, bắt được hai người, liền báo cho nhà trường. Từ đó anh H và chị L.A được Nhà trường mô tả như cặp học sinh sa đoạ, đàng điếm nhất trong lịch sử của Nhà trường. Kinh. Hi hi.
Trai gái muốn yêu nhau đàng hoàng thì phải báo cáo tổ chức, gia đình muốn báo thì báo chả báo thì thôi nhưng tổ chức thì phải báo cáo, nếu không thì bị coi là yêu đương bất chính. Dù yêu đương đàng hoàng, cả tổ chức lẫn gia đình đều biết vẫn hết sức ý tứ, vì biết đằng sau lưng mình luôn có người theo dõi. Ngồi nói chuyện bình thường thì không sao, chẳng có ai sau lưng mình hết. Máu lên ngồi dịch lại sát nhau cũng không sao, máu nữa mà quàng vài nàng kéo nàng vào lòng là lập tức có tiếng đằng hắng phía sau cảnh cáo. Nếu không biết hoặc bất chấp cái đằng hắng cảnh cáo kia, cứ ẩn nàng nằm xuống vệ cỏ rồi hôn hít sờ soạng thì chỉ một phút sau đã thấy ba bốn người đứng vây quanh, nói yêu cầu hai người về uỷ ban giải quyết.
Hồi đầu mình không hiểu ở đâu ra lực lượng này. Chính quyền không hề tổ chức, đoàn thể cũng không. Trừ một vài người có “ lối sống bê tha”, “ chậm tiến” họ cần phải theo dõi để “giúp đỡ”, còn lại chẳng ai hơi sức đâu đi theo dõi hết lượt trai gái yêu nhau. Về sau mới biết ở đâu cũng có những người rất nhiệt tình làm việc này, họ tự thấy trách nhiệm cuả mình ở khắp mọi nơi, đặc biệt việc giữ gìn nếp sống mới thì họ nhiệt tình lắm, hăng hái lắm.
Mình có ông thầy dạy thể dục cấp 3 rất hăng say làm chuyện này. Nhà trường không hề giao nhiệm vụ cho thầy, tự thầy tập hợp một số học sinh lập thành một đội gọi là Đội săn bắt hủ hoá. Tối nào cũng vậy, thầy dắt cả đội đi đi bò bò vào rừng trâm bầu, cồn hoang, bãi cát, bờ đê… săn lùng các “cặp đối tượng”. Từ năm 1965 đến 1975, trong vòng mười năm hàng trăm “ cặp đối tượng” bị Đội săn bắt hủ hoá của thầy hoặc tóm gọn hoặc đuổi chạy bán sống bán chết.
 Có lần mình rủ thằng Thuỷ, con cậu ruột của mình, lừa Đội Săn bắt hủ hoá cái chơi. Trong nhà mình có mấy đứa con gái ở trọ, mình lấy áo quần chúng nó mặc vào, lấy giẻ độn ngực rồi đeo cooc sê vào, đội nói lên để che cái đầu trọc. Tối đó trăng sáng, mình khoác tay thằng Thuỷ đi ra rặng trâm bầu. Vừa vào rặng trâm bầu đã thấy vài cái bóng bám theo sau lưng. Mình và thằng Thuỷ cứ đi sâu vào rặng trâm bầu, rồi chui vào bụi rậm. Hai đứa ôm nhau vờ rên rỉ giọng Bắc, nói anh ơi xướng xướng, em ơi xướng xướng. Thầy và mấy đứa học trò nhảy đại đến bụi cây, lên đạn đánh rốp, nói yêu cầu anh chị ra khỏi bụi ngay. Mình giả giọng con gái Bắc, nói em xợ nắm, xin nhà chường tha cho em. Thầy hét lên, nói các đồng chí, bắt sống khẩn trương bọn dâm ô truỵ lạc. Mấy đứa học trò lôi cổ mình và thằng Thuỷ ra. Có thằng còn tranh thủ bóp hai nùi giẻ trên ngực mình mấy bóp. Biết bị mắc lừa thầy tức lắm, nói học sinh mất dạy, dám lừa cả thầy. Nói rồi thầy phủi đít quần đi một mạch về nhà. Từ đó cho đến khi mình rời trường cấp 3 thầy không bao giờ nhìn nửa mặt mình, hi hi.

Bây giờ thầy già rồi, mỗi lần gặp thầy mình đều nhắc lại chuyện đó trêu thầy. Thầy nhăn răng cười, nói thừa nhận tui ngu, có ai yêu đương chỉ bằng nước bọt không đâu, sao lại bắt người ta mấy chuyện đó chớ. Mình nói giả sử cấp trên bảo thầy đi bắt thì cũng không sao, đằng này thầy tự nguyện tự giác đi làm mấy chuyện đó mới tức cười. Thầy cười cái hậc, nói rứa mới ngu, tui nghèo khó từ hồi đó đến giờ cũng vì mấy cái ngu đó thôi, suốt đời ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng, ngu chi ngu tàn bạo.
Đăng bởi: Nguyễn Quang Lập | 29.12.2010 

Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2011

TẠI SAO ĐÀN ÔNG THÍCH NGẮM PHỤ NỮ ĐẸP ?

 Napoleon từng nói: “Người phụ nữ đẹp là bông hoa có linh hồn”. Hoa vốn đã đẹp rồi, hoa có linh hồn càng đẹp hơn. Đàn bà thích ngắm hoa. Đàn ông vừa thích ngắm hoa vừa thích ngắm... hoa hậu.
Không ít các bà vợ đã bắt quả tang ông xã ngồi dán mắt vào màn hình máy tính, tay mân mê con chuột và lôi ra những cô gái chân dài Ấn Độ, Vênezuêla, Mêhico, Ba Lan, Mỹ... mà cô nào cũng không mặc gì cả. Mệnh lệnh của các bà lúc này là:
- Tắt ngay đi!
Các bà có cấm đoán thế, chứ cấm đoán nữa thì đàn ông vẫn chứng nào tật ấy, vẫn thích ngắm những người phụ nữ đẹp. Nhưng đó không phải là đàn ông dâm mắt, cũng không phải là các ông xã bị “phân tán tư tưởng”.
Đơn giản là đàn ông yêu cái đẹp. Người đẹp là một tác phẩm của tạo hóa, tại sao lại không yêu. Đàn ông ngắm những người phụ nữ đẹp cũng bình thường như phụ nữ ngắm hoa vậy.
Vả lại, vì đàn ông thích ngắm phụ  nữ đẹp nên thế giới này mới nhiều phụ nữ đẹp đến thế. Phụ nữ làm đẹp không phải để họ tự ngắm mà họ làm đẹp vì đàn ông. Nếu tất cả đàn ông trên hành tinh này không thích ngắm phụ nữ đẹp thì tất cả các hãng mỹ phẩm, thẩm mỹ viện trên thế giới sẽ sập tiệm.
Chẳng phải bây giờ chị em phụ nữ mới nhịn ăn để giữ eo. Ngày xưa, vì vua nước Sở thích đàn bà eo thắt mà phụ nữ nước Sở đã nhịn ăn và chết đói không biết bao nhiêu mà kể.
Hoàn toàn không phải đàn ông ngắm phụ nữ đẹp rồi về nhà bỏ vợ. Đàn ông muốn có vợ xinh, nhưng không phải là hoa hậu. Người Trung Quốc có câu: “Tây Thi là của hoàng đế” và hoàng đế chỉ có một, mà đàn ông thì có cả tỉ.
Tuy nhiên, đàn ông quan niệm về người phụ nữ đẹp cũng mỗi người một khác. Nếu vợ anh ta thuộc loại “chị hai năm tấn” thì một người đàn bà “siêu mỏng, siêu phẳng”, rất có thể được coi là người đẹp.
Còn nếu vợ anh ta thuộc loại cá rô đực thì mốt su mô - có thể sẽ hớp hồn anh ta. Vì thế, việc đàn ông thích ngắm phụ nữ đẹp không phải có nguy cơ đe dọa hạnh phúc gia đình.
Khi các ông xã ngắm người đẹp, các bà hãy yên tâm vì điều đó cho thấy ông xã của bạn là người đàn ông bình thường và giàu nam tính. Còn nếu ông xã của bạn nhìn thấy phụ nữ đẹp mà thờ ơ như nhìn một thứ của bỏ đi, chắc chắn ông ta không phải là người đàn ông bình thường, cần phải nhờ bác sĩ kiểm tra lại “máy móc”.
Vậy, hãy thông cảm cho chuyện thích ngắm người đẹp của đàn ông.
( Internet )
Hình trong bài : Tống Thị Thanh

Thứ Hai, 18 tháng 4, 2011

HOT GIRL THỜI BAO CẤP

Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt đầu từ ngôn ngữ chat chít của lớp trẻ. Mình đã viết hot boy thời bao cấp rồi, giờ kể thêm hot girl cho vui.


 Khác với hot boy có dăm bảy loại, thời bao cấp hot girl chỉ có một loại thôi, ấy là những cô gái mậu dịch viên. Tất nhiên thời nào gái đẹp, gái nổi tiếng đều hot cả, thời bao cấp cũng thế, nhưng thời này gái mậu dịch được trọng vọng nhất, hầu như họ không có đối thủ trong tình trường. Cái thời dân chủ yếu sống bằng tem phiếu, đường sữa mắm muối vải vóc.. nhất nhất đều phải dựa vào tem phiếu, đồng lương cán bộ chỉ có thể sống được nhờ các cửa hàng cung cấp, không thể sống nhờ chợ búa được thì ai đứng cửa hàng kể như cầm mạng sống của cả nhà.
 Các cửa hàng luôn ở tình trạng thiếu hàng, mọi người xếp hàng chầu chực chờ hàng về để được mua đầu tiên. Chỉ cần chậm chân một chút hoặc là xách túi về không, hoặc là phải lấy mấy thứ đầu thừa đuôi thẹo. Mình nhớ ngày đó ba mình cất phiếu thịt chờ con cái đi học, đi làm ở xa lâu ngày về thăm, ông mới đem phiếu ra cửa hàng thịt. Ông dậy từ 4 giờ sáng ra cửa hàng đứng xếp hàng chờ đến 7 giờ cửa hàng mở cửa. Thế mà nhiều khi ông phải xếp thứ mấy chục. Chưa khi nào ông mua được cân thịt ngon. Thịt ngon đều để dành cho cấp trên, người nhà, người quen, người trong cửa hàng trong công ty của mậu dịch viên. Mua được cân thịt là may rồi, chẳng ai dám mơ có được cân thịt ngon. Ba mình xách cân thịt về, mồ hôi muối trắng lưng áo, nói cười hể hả như là nhặt được cân thịt ở đâu về chứ không phải đi mua thịt tiêu chuẩn. Lúc nào ông cũng khoe mình đã gặp may. Khi thì khoe đứa học trò nó nhường cho mua trước. Khi thì khoe đến lượt ông mua xong là hết sạch thịt chỉ còn lòng. Khi thì khoe hết thịt rồi nhưng cô bán thịt nhận ra người quen, cô linh động bán cho phần thịt cô để dành cho người nhà. Cả nhà nghe ông kể ai nấy mừng húm, nói may hè may hè.
Khổ thân, tiêu chuẩn của mình mà mỗi khi mua được thì mừng hơn cha chết sống lại. Một cân thịt có khi về nhà cân lại chỉ còn tám lạng vẫn mừng, có tám lạng còn hơn không có lạng nào. Chả ai ngu xách cân thịt ra cửa hàng yêu cầu cân lại. Người sắp hàng mua rất đông, chẳng ai cho mình chen ngang để kiện cáo. Nếu chen vào được, nói chị ơi tôi cân lại chỉ có tám lạng thôi. Cô mậu dịch một là không thèm trả lời; hai là lườm cái, nói thừa thiếu phải nói ngay tại quầy, bác đã đem thịt ra khỏi quầy còn đem lại đây bảo thiếu a; ba là cô cầm tám lạng thịt ném vào thớt, nói bác chê thiếu thì để người khác mua. Lập tức có cả chục người nói đây đây tôi mua tôi mua, tám lạng thì tám lạng. Xong om.
 Kể qua vậy để nói quyền thế của cô mậu dịch viên lớn lắm. Bán ai trước, bán đúng cân hay thiếu cân, hàng nguyên chất hay đầu thừa đuôi thẹo đều thuộc quyền cô cả. Nếu ai thấy cô cân thiếu yêu cầu cân lại, hoặc muốn đổi hàng chất lượng cao hơn cũng không được. Mình chưa nói xong câu thì cả chục người đứng sau réo ầm ầm, nói ông kia mua nhanh cho người khác mua. Mua được hàng là tốt rồi còn đổi chác, ngu thế, tham thế. Nếu mình còn chần chừ nhất địch bị đám đông đứng sau đánh bật mình ra khỏi hàng khi nào không biết.

Muốn mua hàng nhanh, đạt chất lượng chỉ có cách quen biết mậu dịch viên, hoặc cửa hàng trưởng, không còn cách nào khác. Quen được họ rồi thì là được mua đầu tiên, hàng đã không thiếu lại ngon lành. Sáng sớm đi làm gửi phiếu gửi sổ mua hàng cho họ, đến trưa thì viếng qua cửa hàng lấy, khoẻ re. Nếu không cứ đến thẳng cửa hàng, cố dơ mặt ra cho người ta thấy, búng ngón tay cái tách ra hiệu. Cô Mậu dịch thấy rồi, vờ gọi tên hai ba người là đến tên mình ngay. Ai thắc mắc, nói anh này mới đến sao mua nhanh thế thì vờ cau mặt cười nhạt, nói bác đến sau biết gì, tôi sắp hàng từ ba giờ sáng, giờ mới đến lượt đây. Hi hi.

Các cô mậu dịch viên chẳng những có quyền thế lại được hưởng lộc từ các trò cân thiếu, đánh tráo chất lượng hàng, thậm chí còn đánh tráo cả tem phiếu mua rồi thành tem phiếu chưa mua, thành thử thời này tất cả các mậu dịch viên nếu không giàu có cũng không khi nào túng thiếu. Lấy được mấy cô này khác gì chuột sa chĩnh gạo. Nhà nào kiếm được cô dâu là mậu dịch viên thật mừng hết lớn. Cả họ mừng chứ không riêng gì nhà đó mừng.
 Mình chưa tán được cô nào là mậu dịch viên cả, mặc dù rắp ranh rất nhiều lần, lần nào cũng thất bại. Hễ cô nào là mậu dịch viên thì nhất định gia đình mấy người quyền thế đều thửa trước. Nếu không thì mấy ông hot boy thời này cũng cua ngay, chẳng cô nào “vườn không nhà trống” cả, rất khó tán. Mậu dịch viên thường mặt mày không đến nỗi, đa số đều sạch nước cản. Cũng có cô xấu, xấu mấy thì xấu, dù xấu ngang tầm Thị Nở cũng không đến lượt mình.

Chẳng phải cưa đổ tán được, anh nào quen được mấy cô cũng đã vinh dự lắm rồi. Quen được một cô mậu dịch là giá mình lên hẳn, từ gia đình, bà con đến thầy cô, bạn bè ai ai cũng nể trọng, ra sức chiều nịnh để nhờ cậy. Vì thế quen được cô mậu dich viên còn phấn khởi gấp mấy lần được thăng chức lên lương ( Tất nhiên là lương nhỏ chức quèn).
 Mình nhớ hồi ở Huế, mình làm việc cùng phòng với thằng T. Thằng này thiên tài về quan hệ, thích quen ai là nó quen được liền. Một hôm có cô mậu dịch tìm đến phòng mình tìm nó. Nó kéo cô vào phòng, nói đây là cô A. ở cửa hàng B. Cả phòng bỗng ngẩng phắt lên mặt mày sáng trưng, không ai bảo ai tất cả đều xúm đến rồi rít hỏi han mời mọc. Thằng T. vắt chân chữ ngũ, mặt vênh lên y chang nó vừa quen được ông thủ tướng.

Anh M. là con ông phó chủ tịch huyện. Anh đi bộ đội lên đến hàm đại uý, hàm ấy gọi là siêu, cũng là “đồ quí hiếm”. Ở nhà bố anh dấm sẵn cho một cô mậu dịch viên. Khi anh về phép bố anh dẫn đến xem mặt. Anh chê xấu. Bố anh trừng mắt lên, nói ngu lắm, vàng đó con ơi, tao quyền thế lắm mới kiếm được cho mày đấy, đừng có tưởng bở. Anh vẫn chê. Cô này biết được, cười cái xoẹt, nói đó chê thì đây cũng nỏ thèm, tưởng đại uý là to à. Chỉ trong tuần lễ cô cưới ngay một ông thiếu tá trước mặt anh, ông này còn đẹp trai hơn cả anh nữa.
Thời mình đi lính chơi thân với thằng Q. Thằng này cực đẹp trai lại hát hay đàn giỏi, đi đâu gái chạy theo cả đàn. Chị nó ở nhà viết thư cho nó, nói chị đã dấm cho em một cô rất xinh xắn, khoẻ mạnh, nết na. Mày đồng ý thì để chị nói chuyện với nó. Thằng Q. làm chảnh, viết thư nói chị cứ từ từ, để em về xem có đồng điệu tâm hồn không đã. Thư sau chị nó dục, nói em quyết nhanh lên, ba mạ chờ ý kiến em để làm lễ bỏ trầu. Thẳng Q. vẫn thờ ơ, viết thư nói chị ơi em làm sao quyết được khi chưa biết tâm hồn người ta có đồng điệu hay không. Chị nó lại viết thư, lần này kể chuyện kĩ hơn, nói con bé hiện bán ở cửa hàng tổng hợp huyện em ạ. Thằng Q. đọc thư đến câu này, vội vàng tót ra bưu điện đánh điện khẩn về, nói em đồng ý, chị nói ba mạ làm lễ bỏ trầu cho em. He he. 

( Internet )
TUI CŨNG CÓ HOTGIRL:
Khoảng thập niên 80,già trẽ trai tráng ở Vũng Tàu cứ đến trưa những ngày thứ Ba,thứ Năm,thứ Bảy là đứng ngồi không yên,cứ nhốn nháo hỏi nhau: "Bia hơi về chưa ? "
Thời gian đó là khoảng thời gian tuyệt vời nhất trong đời...đàn ông.Tạm gác mọi chuyện nhọc nhằn trong ngày,chúng ta kéo nhau đi uống...bia !
Hầu như mọi cửa hàng kinh doanh ăn uống của nhà nước lúc đó đều có bán bia,họ đong bia vào ca nhựa, bình nhựa,vào ấm nhôm v.v...bán bia kèm theo mồi nhậu hay kèm đậu phọng là tuỳ theo lượng bía về Vũng Tàu hôm đó nhiều hay ít.Thôi kệ!bán kèm cái quái quỷ gì cũng được,miễn là có bán bia là vui rồi ,và việc đầu tiên là chen lấn vào mua phiếu cái đã!
Nắm trong tay vài cái phiếu con con trong đó có ghi số lượng bia,đem đến cô mậu dịch đang ngồi chiết bia ra bình nhỏ cho khách,mình đưa phiếu và mỉm cười ...làm quen để hy vọng cô đong cho dư ra cho một chút.Cô mậu dịch mặt lạnh tanh giật lấy cái phiếu,ngó vào và rót,bia đổ tràn lan,nhìn tiếc đứt ruột...
                            DZÔ CÁI COI NÀO ! (PHƯỚC BÌA TRÁI )
Có một lần cùng với anh em trong nhà máy đi nhận nước mắm tiêu chuẩn tại Xí Nghiệp quốc doanh nước mắm Bến Đá,hôm đó chưa có hàng nên cả bọn kéo nhau đi về,lúc đi ngang qua Cửa hàng kinh doanh ăn uống Bến Đình cả nhóm quyết định vào...làm vài bình bia cho mát.
Cầm mấy cái phiếu trong tay,mình đi đến đưa cho cô mậu dịch đang đong bia,mỉm cười cầu tài nhưng: " Ủa?anh Phước".Cô ấy kêu tên mình một cách mừng rỡ,thì ra cô ta khi xưa cùng CHUNG MỘT MÁI TRƯỜNG và hai đứa chúng tôi hình như là cũng có MỘT CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ  hồi đó !
" Anh vào đổi lại lấy phiếu một lít thôi,rồi đưa cho em ".
Tôi vào đưa tấm phiếu 7 lít ,lấy lại 7 tấm phiếu 1 lít rồi đưa cho cô ta. Phép lạ đã xảy ra: cứ tấm phiếu một lít,chúng tôi được đưa cho bốn lít bia!.
Hôm đó chúng tôi uống tất cả 28 lít bia mà hình như là còn được tặng một mớ bia...tình cảm nữa.Tàn cuộc vui cả bọn dìu nhau đi ba xiên ba xẹo về,bình bọng đem đi mua nước mắm quăng đâu mất tiêu!
                            PHƯỚC ( ÁO TRẮNG,NGỒI GIỮA )
Kể từ hôm đó,Phước là một nhân vật được kính trọng nhất trong nhà máy và ai ai cũng muốn nói " Phước!dẫn anh em đi làm tí bia nào !"
Cứ một lít là được biến ra bốn lít,tình cảm,bia bọt cứ dạt dào mà tiền...chẵng bao nhiêu. Ai cũng khoái mình nhưng hình như ai nấy cũng ganh tỵ với mình vì mình có một HOT GIRL hết xẩy...con bà bảy !