CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐẾN VỚI " CHUNG MỘT MÁI TRƯỜNG" CHÚC CÁC BẠN MẠNH KHỎE,VUI VẺ VÀ HẠNH PHÚC.

Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2010

HOA & DUYÊN MAY VÀ SỰ LỰA CHỌN

Hoa 

Sáng sớm ngủ dậy, vén rèm cửa sổ, cô giáo thấy một bó hoa tươi đặt ngay trước cửa nhà mình.
Ngày thứ hai, thứ ba vẫn có người tặng hoa.
Đến ngày thứ tư, cô thức dậy từ lúc 5 giờ sáng, nép người bên cửa sổ và chờ đợi...
Từ xa, một đứa bé chầm chậm tiến đến trước cửa nhà cô giáo. Trong tay em là một bó hoa tươi. Bị “bắt quả tang”, cậu bé ấp úng: “Thưa cô, không phải chỉ mình em đâu. Đây là thỏa thuận giữa chúng em. Trước khi cô đến đây, chúng em đã có một cô giáo. Nhưng có một người đàn ông, cũng từ thành phố lên. Mỗi lần đến thăm cô giáo, ông ấy lại tặng cô một bông hoa thật đẹp, thật tươi. Ít lâu sau, cô giáo đi theo người đàn ông đó. Chúng em buồn lắm vì nghĩ không tặng hoa cho cô giáo cũ nên cô ấy mới bỏ đi. Vì thế, lần này trước khi có người đàn ông tới, mỗi ngày chúng em sẽ thay phiên tặng cô một bó hoa".

 Duyên may và sự lựa chọn
Khi ta gặp được đúng người ta yêu ở đúng vào một nơi nào đó vào đúng một thời điểm nào đó / thì đó là duyên may.
Khi bạn gặp ai đó làm lòng bạn xao xuyến / thì đó là duyên may.
Khi bạn gặp tiếng sét ái tình (và không ít những đôi lứa đến với nhau từ đây) thì chắc chắn không phải là một sự lựa chọn rồi / nhưng đó là duyên may


Rồi những gì sẽ xảy ra tiếp sau đó? Khi nào thì bạn vượt qua tình trạng bồng bềnh, choáng ngợp và chìm đắm của tình yêu để bước sang một tầm mức mới? Đó là khi lý trí trở về, khi bạn ngồi lại và suy nghĩ xem liệu bạn có thật sự muốn tiến tới một mối quan hệ bền vững hay để tất cả vào kỷ niệm.
Nếu bạn quyết định yêu một ai đó với tất cả những nhược điểm của người ấy. Đó không còn là duyên may nữa. Đó là sự lựa chọn.
Cho dù bạn biết rất rõ rằng có rất nhiều người ở bên ngoài trái tim bạn duyên dáng hơn, thông minh hơn, giàu có hơn người bạn yêu, nhưng bạn vẫn quyết lòng yêu người đó không đổi thay. Đó là sự lựa chọn

  Sự choáng ngợp, bồng bềnh, và tiếng sét tình yêu đến với ta bằng cơ may. Nhưng tình yêu đích thực thì chính là sự chọn lựa của trái tim. Sự chọn lựa của chính chúng ta.
Định mệnh mang chúng ta đến với nhau, nhưng chính chúng ta làm cho định mệnh thành sự thật.
Chúng ta sống trên đời này không phải để tìm thấy một người hoàn mỹ để yêu, mà chính là để học cách yêu thương một người không hoàn mỹ một cách trọn vẹn... 

( Internet )


Hình ảnh trong bài : gia đình Võ Mạnh Hiền & Lê Tiến Diệu Minh

ÔI ĐÀN BÀ

Cho tôi hỏi đàn bà là chi rứa ???
Là những gì rung động trái tim ta

Làm cho ta cảm thấy nổi da gà
Là gặp gỡ, xốn xang, là tiếng sét...
Là hợp ‘gu’ vì cùng chung tính nết
Là âm thầm nhung nhớ lúc chia xa
Là nụ hôn. Ôi rợn cả thịt da
Là ẻo lả vòng tay nhưng rất chắc
Là mái tóc mùi chanh thơm hăng hắc
Là môi mềm ẩm tẩm bùa mê
Là đôi chân thoăn thoắt đến, đi ,về
Là son phấn ngào ngạt hương rực rỡ...
Là niềm vui cho hồn ta cởi mở
Là đắng cay, nhục nhã lúc ghen tuông
Là dễ thương trong những lúc thẹn thùng
Là bẳn gắt dữ dằn khi la lối
Là những người sợ ma về ban tối
Là ôm chặt để kiếm sự chở che
Là đắm say lúc má tựa vai kề
Là hay nói ‘Suốt đời yêu anh mãi’
Là cái tật suốt ngày hay lải nhải
Là chỉ mình lẽ phải. Các ông thua!!!
 Là shopping hay đi sắm đi mua
Là phục vụ, đến gãy lìa xương sống
Là hay hờn, mặt chầm dầm một đống
Là hỏi gì không nói, gọi không thưa
Là ngoài trời vừa nắng lại vừa mưa
Là phải trái trắng đen không phân biệt
Là cãi cọ, ta vẫn là thua thiệt
Là chịu thua. Thôi đi ngủ cho xong
Là vắng nhà một bữa đã nhớ mong
Là đủ thứ hầm bà lằng trong đó
Tạ ơn trời đàn bà vẫn còn đó
Để đàn ông vẫn còn có niềm vui
Chỉ đàn ông . Thôi chết quách cho rồi
Không đàn bà. Ôi chẳng thà tận thế.

Thứ Năm, 18 tháng 11, 2010

7 ĐIỀU HẠNH PHÚC

Chúng ta thường đi tìm một cái gì bên ngoài để mang lại cho mình hạnh phúc như vật chất, nhà cửa, xe hơi, máy móc, tiện nghi, … hoặc tình cảm gia đình, thân quyến, bạn bè, người yêu, … hoặc danh vọng, địa vị, lý tưởng.
 Ta khát khao tìm kiếm vì tưởng mình nghèo nàn, thiếu thốn, tâm luôn phóng ra ngoài chạy theo trần cảnh. Trong kinh Pháp Hoa kể thí dụ đứa cùng tử suốt đời đi ăn xin vì không biết trong túi mình có viên ngọc quý, đến khi được người bạn nhắc tỉnh ngộ lấy ngọc ra xài liền hết đói khổ.
Bài quán chiếu dưới đây nhắc bạn nhớ lại những viên ngọc quý mà bạn đã có, chỉ cần lấy ra dùng là sẽ có hạnh phúc.
 Sau đây là 7 điều quán chiếu hạnh phúc:
1/ Ta đang còn sống 
2/ Ta có sức khỏe
3/ Ta có đủ sáu căn
4/ Ta có tự do
5/ Ta có tiện nghi vật chất
6/ Ta có tình thương
7/ Ta có sự hiểu biết

1/ Ta đang còn sống 
Trên đời này quý nhất là sự sống. Tất cả sinh vật từ côn trùng, sâu bọ, thú vật cho đến con người, loài nào cũng tham sống sợ chết. 
Giả sử bây giờ phải lựa chọn giữa trúng số độc đắc mà chết và sạt nghiệp mà sống thì bạn sẽ lựa cái nào ? Ở đời ai cũng lo đi tìm tiền của, nhưng thật ra tiền của chỉ để bảo đảm sự sống an toàn, tiện nghi. Có nhiều người giàu sang sẵn sàng chi hết tiền của để cứu lấy mạng sống. Như thế đủ thấy sự sống quý hơn tiền bạc, quý hơn gấp trăm ngàn, triệu ngàn lần. Ngay cả một tỷ đô la cũng không mua nổi mạng sống khi bị bệnh ung thư hay sida (aids).
Vậy mà sáng nay mở mắt thức dậy còn sống, bạn có thấy mình hạnh phúc không?
Mỗi khi cảm thấy khổ đau, chán nản hay tuyệt vọng thì hãy nhớ lại ta đang còn sống đây. Còn sống thì còn tất cả.
2/ Ta có sức khỏe 
 Sự sống quý nhất trên đời, sức khỏe quý nhất trong sự sống. Có sức khỏe không có nghĩa là phải khỏe như lực sĩ thế vận hội mà chỉ cần không đau nhức, bệnh hoạn, không có bệnh trầm kha, nan y, v.v… Ở đời mấy ai tránh khỏi bệnh tật, không bệnh này thì bệnh nọ. Bệnh nặng như ung thư hay sida phải có thuốc giảm đau như morphine mới chịu nổi, nếu không thì đau đớn rên siết như bị hành hình ở địa ngục. Bệnh nhẹ như cảm cúm, sổ mũi, nhức đầu cũng làm cho ta mệt mỏi, khó thở, đau nhức.
Mỗi khi khỏe mạnh, không bệnh hoạn thì ta hãy mừng rỡ ý thức đó là một hạnh phúc. Có nhiều tiền mà bệnh hoạn liên miên, ăn không được, ngủ không yên, hết nằm nhà thương này đến nhà thương nọ, có tiền như vậy đâu có sướng !
Mỗi khi cảm thấy khổ đau, chán nản hay tuyệt vọng thì hãy nhớ lại ta đang còn sức khỏe đây. Còn sức khỏe thì còn làm được tất cả.
3/ Ta có đủ sáu căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý)
 Có nguời đầy đủ sức khỏe nhưng lại bị mù, điếc, hoặc câm, què, tàn tật, v.v… Những người này dù có tiền, có sức cũng đâu sung sướng gì ! Bạn có thể tưởng tượng nếu bây giờ bị mù thì bạn sẽ ra sao ? Chỉ cần nhắm mắt lại trong năm, mười phút đi tới đi lui trong nhà mình xem. Bạn có hiểu được nỗi khổ của người mù không ? Vậy mà bạn đang còn đôi mắt sáng thấy được trời xanh, mây trắng, tai nghe được chim hót, nhạc hay, mũi ngửi được mùi cơm thơm, miệng nói năng được với người thương, thân không què quặt, tâm không điên loạn. Như vậy còn đòi hỏi gì hơn? Chỉ cần mất đi một căn thôi đời bạn sẽ mất đi rất nhiều ý nghĩa.
Dù ở trong cảnh khổ nào đi nữa, nhớ lại mình còn nguyên vẹn sáu căn cũng đủ an ủi và xóa tan đi mọi niềm đau.
4/ Ta có tự do 
 Tự do ở đây là không bị tù đày chứ không có nghĩa chính trị hay tôn giáo. Bởi vì theo giáo lý, tất cả chúng ta đều là tù nhân của ba cõi sáu đường. Chỉ khi nào thoát khỏi sinh tử luân hồi mới thực sự là tự do.
Hiện tại bạn có đang ở tù không? Có đang bị trói buộc, xiềng xích không ? Có ai cấm bạn đi đứng nói năng, ăn uống không? Có ai đánh đập theo dõi kiểm soát bạn không ? Bạn có biết đời sống trong tù ra sao không? Dù đó là tù ở Pháp, ở Mỹ? Có thể bạn nghĩ tù ở các xứ văn minh giàu có thì sướng hơn ở xứ nghèo chăng? Ở Mỹ nhân viên cai tù không hành hạ tù nhân nhưng chính những người tù đánh đập, áp bức, hiếp dâm lẫn nhau rất dã man.
Ngay bây giờ nhìn lại, bạn có thấy mình được tự do đi đứng nói năng không ? Nhớ ai thì lên xe rồ máy đi thăm, thèm ăn món gì thì ra chợ mua hoặc đi nhà hàng, v.v… Có biết bao người đang bị tù đày khổ sở, trong đầu chỉ ao ước được tự do như bạn là họ sung sướng lắm. Vậy mà đang sống tự do bạn có cảm thấy hạnh phúc không? Nếu không thì bạn hãy ý thức và nhớ lại đi, đừng để khi mất tự do rồi mới mơ ước thì quá muộn.
5/Ta có tiện nghi vật chất 
 Tiện nghi vật chất không hẳn là nhà cao cửa rộng, xe hơi, ti vi, tủ lạnh, máy giặt, máy rửa chén, v.v… Tiện nghi ở đây là những thứ căn bản mà phần đông chúng ta đều có, đó là cơm ăn, áo mặc, chỗ ở che mưa nắng, không phải đi ăn xin, ngủ đầu đường xó chợ. Nhiều người ở Việt Nam vẫn tưởng rằng sống ở Pháp hay Mỹ chắc sướng lắm vì đầy đủ tiện nghi, họ đâu biết là ở đâu cũng có kẻ giàu người nghèo. Ngay tại Paris, thủ đô ánh sáng, hàng ngày vẫn có nhiều người ăn xin vô gia cư, tiếng pháp gọi là SDF (sans domicile fixe), ngửa tay đi xin tiền trong xe điện ngầm (métro), tối đến họ chui vào những gầm cầu thang để ngủ.
Nhìn lên chẳng bằng ai, nhưng nhìn xuống thì ta vẫn còn may mắn hơn nhiều người. Hãy nhìn lại hoàn cảnh của mình, bạn có đói đến nỗi thiếu ăn không ? Có nghèo đến nỗi không còn mảnh vải che thân ? Nếu chưa đến nỗi như vậy thì bạn hãy xem mình đầy đủ. Khi tâm biết đủ (tri túc) thì bao nhiêu cũng đủ, khi tâm tham muốn đòi hỏi thì bao nhiêu cũng không đủ. Người biết đủ là người giàu có hạnh phúc vì không thấy thiếu thốn, người tham lam keo kiệt dù có nhiều tiền vẫn là người nghèo vì không bao giờ thấy đủ.
6/ Ta có tình thương 
 Nhiều người khổ sở vì cảm thấy cô đơn, không có ai thương mình hết. Không ai thương mình bởi vì mình đâu có thương ai. Khi trong lòng ta tràn đầy tình thương thì tự nhiên nó tỏa ra và mọi người sẽ tìm đến. Giống như mùa xuân hoa nở thơm ngát thì tự động ong bướm bay tới xung quanh. Ai cũng có một trái tim, tiếng Hán là tâm, bản chất của tâm (tim) là thương yêu. Ta có dư tình thương cho chính mình và cho kẻ khác. Chỉ cần nhớ lại mình có trái tim thương yêu và đem ra xử dụng. Nếu chưa nhớ thì bạn hãy thực tập phép quán từ bi ở phần trước.
Hiện tại bạn có ai là người thân thương không? Có cha mẹ, anh em, vợ con, bạn bè không? Có ai đang thương và lo lắng cho bạn không? Có tình thương, biết thương và được thương là một hạnh phúc lớn nhất trên cõi đời này.
7/ Ta có sự hiểu biết 
 Hiểu biết ở đây là hiểu biết đạo lý chứ không phải kiến thức bằng cấp. Không kể người khùng điên mất trí, hoặc bị bệnh tâm thần mà ngay cả những người bình thường cũng chưa chắc có sự hiểu biết về nhân quả và đạo đức. Đầu óc ta còn sáng suốt, không điên khùng mất trí, lại gặp được Phật pháp, học hiểu giáo lý giải thoát, đó là một duyên lành hy hữu trăm ngàn muôn kiếp khó gặp được.
Nếu quán chiếu những điều trên chưa đủ để cho bạn hạnh phúc thì bạn cần phải “hạ sơn” đi vào cuộc đời để tiếp xúc với người sắp chết, người bệnh để thấy họ khổ ra sao, tiếp xúc với người tàn tật, người tù, người ăn xin, người cô đơn, người ngu cố chấp thì may ra nó sẽ giúp bạn tỉnh ngộ thấy mình hạnh phúc.

Thương Ghét
1) Ða số người thường suốt ngày sống trong sự thương ghét. Người nào vừa ý, hợp ý mình thì thương, kẻ nào trái ý mình thì ghét.
2) Khi bắt đầu biết đạo thì tập tánh bình đẳng, không thương người này ghét người kia.
3) Sau khi hiểu đạo thì chỉ còn tình thương. Thấy ai cũng là bà con thân thuộc của mình từ nhiều đời, và thấy ai cũng đáng thương hết.

Trích sách “ Ý Tình Thân ” 
Nguồn: Connie

NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐÍCH THỰC

Phụ nữ rất giỏi trong việc nhận biết được ai là “người đàn ông đích thực” và ai là người giả vờ là người đàn ông đích thực. Dưới đây sẽ là các cách giúp bạn trở thành người đàn ông trong mộng của các quý cô.
Hãy là chính bạn
Có nhiều người đàn ông tự cho rằng bản thân họ không có khả năng thu hút phái nữ vì họ chẳng có những đặc điểm khiến phụ nữ yêu thích. Đừng quá chú ý đến điều này vì khi phụ nữ thật sự thích bạn, họ sẽ không cần đến lý do đâu. Hãy từ bỏ sự tự ti trong bạn. Thay vì che giấu những khuyết điểm của mình và lo lắng rằng những điểm yếu của mình sẽ bị phát hiện thì bạn hãy cứ để cho nàng biết, đồng thời tìm cách cải thiện những khuyết điểm đó. 
                     Học cách trưởng thành
Hầu như mọi người khi nghe đến cụm từ “đàn ông” thường nghĩ ngay đến tuổi tác và vóc dáng của họ. Tuy nhiên đó không phải là những thứ tạo nên một “người đàn ông thực sự”. Điều gì sẽ xảy ra khi một người đàn ông ở lứa tuổi trưởng thành nhưng lại có những suy nghĩ và hành động rất trẻ con? Đây là một vấn đề mà cánh đàn ông thường phải đối mặt. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, suy nghĩ và hành động chín chắn luôn là một hành động cần thiết.
Kiềm chế ham muốn
Nhiều người đàn ông cảm thấy xấu hổ về những khao khát tự nhiên của mình và họ phải che giấu, thậm chí là ghét chúng nữa. Nhưng khi họ cố tìm cách chống lại bản năng tự nhiên của mình thì bao giờ cũng có những tác dụng ngược lại và khi đó, nó sẽ không còn là một vấn đề đơn giản nữa. Vì vậy, bạn nên học cách chấp nhận sự thật là mình cũng là con người, cũng có những nhu cầu sinh lý hết sức tự nhiên. Bạn chỉ cần học cách kiểm soát những ham muốn của mình, không để chúng gây ra những hậu quả đáng tiếc là được.
Là người có trách nhiệm
Hãy là người có trách nhiệm với bản thân và dám đối mặt với những việc mình đã làm. Khi bạn gặp rắc rối, đừng bao giờ có suy nghĩ rằng mình chỉ là một nạn nhân mà phải chấp nhận sự thật và tìm cách giải quyết vấn đề. Đối với phụ nữ, những người đàn ông có trách nhiệm mới thật sự là những người đàn ông có duyên và đầy lôi cuốn.
Không được gia trưởng
Hầu hết quý ông đều thích phụ nữ làm theo ý của mình nhưng phụ nữ lại hoàn toàn không thích điều này. Nếu trước đây phụ nữ chỉ cần ở nhà tề gia nội trợ thì ngày nay vai trò của người phụ nữ hiện đại đã khác so với vài thập kỷ trước, vị thế của họ trong xã hội đã và đang được cải thiện, họ không muốn bị lệ thuộc vào người đàn ông. Đó là lý do tại sao ngày nay có rất ít người chọn cách thể hiện quyền lực để thu hút sự chú ý của phụ nữ.
Tập “tự lập”
Có rất nhiều người đàn ông cảm thấy mình bị bỏ rơi khi người phụ nữ mà họ yêu muốn làm một số việc hay đi chơi riêng với bạn bè nhưng lại không cho họ cùng tham gia. Những lúc như vậy bạn không nên ghen tị và buồn rầu vì mỗi người đều cần có tự do cá nhân và không gian riêng. Đừng lúc nào cũng kè kè bên cô ấy. Mặt khác, bạn cũng cần phải sống cuộc sống của chính mình. Hãy để cho người phụ nữ của bạn thấy rằng người đàn ông của mình không phải là người thích dựa dẫm vào người khác. Nếu không có cô ấy bên cạnh, bạn vẫn có thể là một người độc lập.
Từ bỏ những hành động “nữ tính”
Trở thành một người đàn ông đích thực đồng nghĩa với việc từ bỏ những cơn thịnh nộ không thích hợp. Điều này có nghĩa là bạn không nên chỉ trích hay tranh cãi với ai đó đến cùng chỉ để chứng tỏ rằng bạn tốt hơn họ và bạn là người biết tất cả mọi thứ. Hãy chấm dứt những hành động và lời nói ngu ngốc chỉ để thu hút sự chú ý của nàng. Những hành động này chỉ khiến bạn mất điểm trong mắt cô ấy mà thôi
Luôn luôn cải thiện bản thân
Trở thành người đàn ông đích thực có thể thu hút được phái yếu là một quá trình lâu dài và đòi hỏi sự nỗ lực không ngừng của bản thân mỗi người. Điều đáng buồn là phần lớn các quý ông khi đạt được một thay đổi tích cực nào đó thì lại tỏ ra tự phụ. Đây là một sai lầm thường gặp của đàn ông. Họ giống như là một đứa trẻ trong hình hài người lớn. Nếu bạn muốn mình luôn được các cô vây quanh hay muốn được là người đàn ông duy nhất của người phụ nữ mà bạn yêu thì hãy không ngừng tự hoàn thiện mình ngay từ bây giờ
Nguồn : Internet

Thứ Ba, 16 tháng 11, 2010

8 LỜI NÓI DỐI TRONG ĐỜI NGƯỜI MẸ

Thuở nhỏ, gia đình cậu bé rất nghèo, tới bữa, chẳng mấy khi có đủ cơm ăn, mẹ liền lấy cơm ở trong chén mình chia đều cho các con. Mẹ bảo: Các con, ăn nhanh đi, mẹ không đói!——>Mẹ nói câu nói dối đầu tiên!
Khi cậu bé lớn dần lên, người mẹ tảo tần lại tranh thủ những ngày nghỉ cuối tuần, đến những vùng đầm hồ ven đô bắt cá về cho con ăn cho đủ chất. Cá rất tươi, canh cá cũng rất ngon. Khi các con ăn thịt cá, mẹ lại ngồi một bên nhằn đầu cá. Lấy lưỡi mà liếm những mảnh thịt sót lại trên đầu cá. Cậu bé xót xa, liền gắp miếng cá trong bát mình sang bát mẹ, Mẹ không ăn, lại dùng đũa gắp trả miếng cá về bát cậu bé. Mẹ bảo: Con trai, con ăn đi, mẹ không thích ăn cá.——> Mẹ nói câu nói dối thứ hai.
Lên cấp 2, để nộp đủ tiền học phí cho cậu bé và anh chị, Vừa làm thợ may, mẹ vừa đến Hợp tác xã nhận vỏ hộp diêm về nhà ngồi cặm cụi mà dán vào mỗi tối, để kiếm thêm chút tiền chi tiêu cho gia đình. Một buổi tối mùa đông, nửa đêm cậu bé tỉnh giấc. Thấy mẹ vẫn còng lưng dán vỏ bao diêm bên cạnh chiếc đèn dầu. Cậu bé nói: Mẹ à, mẹ đi ngủ thôi, sáng ngày mai mẹ còn phải đi làm nữa mà. Mẹ cười nhẹ: Con trai, đi ngủ đi. Mẹ không buồn ngủ!——> Mẹ lại lần thứ ba nói dối
Ngày thi vào trung học, mẹ xin nghỉ làm, Ngày nào cũng đứng ở cổng trường thi, làm chỗ dựa tinh thần cho cậu bé đi thi. Đúng vào mùa hạ, trời nắng khét tóc. Người mẹ nhẫn nại đứng dưới cái nắng hè gay gắt chờ con suốt mấy tiếng đồng hồ. Tiếng chuông hết giờ đã vang lên. Mẹ nghiêng người đưa cho cậu bé bình trà đã được pha sẵn, dỗ dành cậu bé uống, bình trà nồng đượm, tình mẹ còn nồng đượm hơn. Nhìn thấy bờ môi khô nẻ và khuôn mặt lấp lánh mồ hôi của mẹ, cậu bé liền đưa bình trà trong tay mời mẹ uống. Mẹ bảo: Con uống nhanh lên con. Mẹ không khát! ——>Mẹ nói dối lần thứ tư.
Sau khi Cha lâm bệnh qua đời, Mẹ vừa làm Mẹ vừa làm Cha. Vất vả với chút thu nhập ít ỏi từ nghề may vá. Ngậm đắng nuốt cay nuôi con ăn học, cái khổ không lời nào kể xiết. Có chú Lý ngồi sửa đồng hồ dưới chân cây cột điện đầu ngõ biết chuyện, việc lớn việc nhỏ chú đều tìm cách qua giúp một tay. Từ chuyển than, gánh nước, giúp ít tiền cho gia đình cậu bé tội nghiệp. Con người chứ đâu phải cây cỏ, lâu rồi cũng sinh tình cảm. Hàng xóm láng giềng biết chuyện đều khuyên mẹ tái giá, việc gì phải một mình chịu khổ thế. Nhưng qua nhiều năm mẹ vẫn thủ thân như ngọc, kiên quyết không đi bước nữa. Mọi người có khuyên mẹ kiên quyết không nghe. Mẹ bảo: Mẹ không yêu chú ấy. ——>Mẹ nói dối lần thứ 5
Sau khi cậu bé và các anh chị cậu tốt nghiệp đại học đi làm. Mẹ nghỉ hưu rồi nhưng vẫn tiếp tục làm những việc lặt vặt ở chợ để duy trì cuộc sống. Các con biết chuyện thường xuyên gửi tiền về để phụng dưỡng mẹ. Mẹ kiên quyết không nhận, tất cả tiền con gửi về mẹ đều gửi trả. Mẹ bảo: Mẹ có tiền mà! ——>Mẹ nói dối lần thứ 6
Cậu bé ở lại trường dạy 2 năm, sau đó thi đỗ học bổng học thạc sỹ ở một trường đại học danh tiếng của Mỹ. Sau khi tốt nghiệp cậu ở lại làm việc tại một công ty nghiên cứu máy móc. Sống ở Mỹ một thời gian, khi đã có chút điều kiện. Cậu bé muốn đưa mẹ qua Mỹ sống để phụng dưỡng mẹ tốt hơn. Nhưng lại bị mẹ từ chối. Mẹ bảo: Mẹ không quen! ——>Mẹ nói dối lần thứ bảy.
Nhiều năm trôi qua, mẹ lâm trọng bệnh, phải vào viện điều trị. Khi con trai đáp máy bay từ nơi xa xôi về thăm mẹ, mẹ già đi nhiều và yếu quá rồi. Nhìn mẹ bị bệnh tật dày vò đến chết đi sống lại, thấy con trai đau đớn vì thương xót mẹ. Mẹ lại bảo: Con trai, đừng khóc, mẹ không đau đâu. ——> Đấy là lần nói dối cuối cùng của mẹ.

( Internet )

Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010

NÚI TƯƠNG KỲ,NÚI TAO PHÙNG

Núi Lớn ở phía Bắc, núi Nhỏ ở phía Nam trung tâm thành phố Vũng Tàu. Núi Lớn, núi Nhỏ như hai anh em làm bình phong che chắn cho thành phố Vũng Tàu, cùng với biển cả bao quanh đã tạo nên nét đẹp độc đáo cho thành phố Vũng Tàu.
 Núi Lớn: Có diện tích khoảng 400ha; có 3 đỉnh lớn đó là Vũng Mây cao 220m, Núi Lớn cao 170m, Hòn Sụp cao 215m.
Sách Gia Định thành thông chí (viết đầu thế kỷ 19) gọi núi Lớn là Thác Cơ Sơn, dáng như rồng xanh tắm biển, đứng nghiễm nhiên dựng làm ngọn nêu để chỉ rõ bờ bến cho tàu thuyền Nam Bắc qua lại, chặn đè sóng gió. Đầu ghềnh Thác Cơ Sơn thường có những con rái cá nên dân gian thường gọi là núi Ghềnh Rái. Sách Đại Nam nhất thống chí (viết giữa thế kỷ 19) nhấn mạnh sự quan yếu của núi làm bình phong ngoài cửa Cần Giờ".
Về tên gọi “Tương Kỳ” chuyện kể rằng: Khi xưa nơi đây còn hoang dã, chưa mấy ai đặt chân đến, núi còn hổ dữ sinh sống. Trên núi này có hai ông cháu cụ giáo Hiếu (Thầy dạy văn và võ cho ba anh em Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ. Chính cụ là người khuyến khích ba anh em Tây Sơn khởi nghĩa) sinh sống. Một hôm cô Mai, cháu nội cụ giáo Hiếu vào rừng hái nấm, không may gặp hổ dữ. Hổ nhảy vào định ăn thịt Mai. Đang lúc lâm nguy bỗng đâu xuất hiện tráng sĩ. Tráng sĩ đã dùng thanh kiếm và bằng võ nghệ điêu luyện đã hạ sát hổ dữ cứu nguy cho thiếu nữ thoát nạn. Cảm kích trước tấm lòng hào hiệp của tráng sĩ, thiếu nữ đã đưa tráng sĩ về ra mắt ông nội.
Tại đây cụ Giáo Hiếu đã nhận ra tráng sĩ đó chính là Lê Tuấn một võ tướng của Nguyễn Huệ. Để đền ơn cho tráng sĩ đã cứu sống cháu mình cụ giáo Hiếu đã gả Mai cho Lê Tuấn. Cụ Giáo đã trỏ tay vào ngọn núi và nói: “Nơi đây đã chứng kiến mối lương duyên của tráng sĩ và cháu gái lão, lão xin đặt tên núi là Tương Kỳ”. Và từ đó Núi Lớn có tên gọi “Tương Kỳ”. 
Theo đường Núi Lớn (đường Trần Phú) quanh sườn núi từ Bến Đình sẽ đến chùa Thích Ca Phật Đài, Bãi Dâu, đến Bãi Trước dài 10km, đường dốc quanh co, trên núi, dưới biển phong cảnh thật hữu tình. Có nhiều thắng cảnh dọc đường đi như Tượng Đức Mẹ, Tượng Phật Bà Quan âm, Bạch Dinh... Du khách có thể lên đỉnh núi Lớn tận hưởng không khí trong lành, mát lạnh và thu vào tầm mắt toàn cảnh thành phố Vũng Tàu theo con đường uốn lượn vòng quanh triền núi phía Nam, từ ngã ba đường Lê Lợi và đường Vi Ba.
 NÚI NHỎ
Nếu như núi Lớn tựa dáng con rồng xanh tắm biển thì núi Nhỏ chính là "cái đuôi" của con rồng xanh ấy. Núi Nhỏ, còn gọi là Tao Phùng, diện tích khoảng 120ha, cao 170m. Có hai đường lên một đường ở phía Bắc, nối với đường Hạ Long, gần cầu Đá; một đường ở phía Nam, theo 793 bậc tam cấp dẫn lên Tượng Chúa Kitô và trận địa pháo cổ cuối thế kỷ 19.
Năm 1862, tức 3 năm sau khi đánh chiếm Nam Bộ, thực dân Pháp đã cho xây dựng ngọn hải đăng đầu tiên ở Việt Nam trên núi Nhỏ (tại độ cao 149m). Cuối Núi Nhỏ về phía Nam là mũi Nghinh Phong. Trước đây, dân Vũng Tàu gọi mũi Nghinh Phong là Ô Quắn. Như cánh tay dài vươn ra biển, ôm bãi Vọng Nguyệt phía Đông và Hương Phong (bãi Dứa) phía Tây, quanh năm Nghinh Phong đón gió. Cách mũi Nghinh Phong không xa về phía Đông là Hòn Bà - tên gọi gắn với điện thờ trên đảo. 
Cũng như nhiều địa danh khác ở Vũng Tàu dù trước đó đã có tên Việt, Hòn Bà đã từng được người Pháp đặt cho cái tên Ile d' Archinard, vốn là tên một viên tướng trong quân đội viễn chinh. Mũi Nghinh Phong, Hòn Bà tạo cho cảnh quan núi Nhỏ thêm kỳ thú. Núi Lớn, núi Nhỏ còn bảo tồn nhiều di tích lịch sử văn hóa như phòng tuyến trận địa pháo của Pháp, Hải đăng Vũng Tàu, Hầm thủy lôi của quân đội Nhật trong chiến tranh thế giới thứ 2, đài ăngten parabol của quân đội Mỹ, Tượng chúa Kitô, một trong những công trình điêu khắc về Đức chúa trời cao nhất thế giới và rất nhiều đền, chùa . . .
Về truyền thuyết Núi Nhỏ mang tên gọi là Tao Phùng có câu chuyện: Vào thời xa xưa, công chúa con vua Thuỷ Tề hoá thành con cá vàng đi chơi không may sa vào lưới của người trai làng chài. Thấy cá đẹp, người con trai mang cá lên núi, khoét đá thành một vũng nước cho cá vào nuôi. Một hôm ở biển về, anh không thấy cá mà chỉ thấy núi đầy hoa trái, chim cá, đang còn bỡ ngỡ, bỗng từ trong núi thiếu nữ đi ra nói rõ sự tình. Từ đó họ thành vợ chồng. Cuộc sống đang đầm ấm yên vui thì một ngày kia đang tiết thu, trời trong mây nhẹ, hai vợ chồng đang ngồi ăn cơm thì thấy có người đi ở ngoài vào tay cầm hộp ngọc sáng chói. Thấy vậy người vợ bỗng hoảng hốt chưa kịp đứng dậy thì người khách đã đưa hộp ngọc ra, sấm chớp nổi lên và lập tức người vợ bị thu vào trong hộp ngọc. Người chồng đau đớn van xin cho vợ được tha, nhưng không được. Trong hộp người vợ đã biến thành con cá vàng hai mắt đẩm lệ nhìn ra.
Từ đó, cứ năm năm một lần cá vàng được ra gặp chồng. Núi Nhỏ là nơi gặp gỡ của cặp vợ chồng nên người đời gọi là núi Tao Phùng.
Theo đường vòng Núi Nhỏ (đường Hạ Long) chạy từ Bãi Trước qua Bãi Ô Quắn, Bãi Dứa, đến Mũi Nghinh Phong và ra Bãi Sau dài 6km. Đường mới, rộng, đẹp. Hai bên đường có nhiều điểm du lịch hấp dẫn như Bãi Trước, chùa Niết Bàn Tịnh Xá, Tượng Chúa Kitô, Hòn Bà. 
HÒN BÀ ĐÓN ÁNH BÌNH MINH
 

Thứ Bảy, 13 tháng 11, 2010

NGƯỜI SAMURAI

  Một hôm, một vị samurai đến thu nợ của người đánh cá. Người đánh cá nói: “Tôi xin lỗi, nhưng năm vừa qua thật tệ, tôi không có đồng nào để trả ngài.” Vị samurai nổi nóng, rút kiếm ra định giết người đánh cá ngay lập tức. Rất nhanh trí, người đánh cá nói: “Tôi cũng đã học võ và sư phụ tôi khuyên không nên đánh nhau khi đang tức giận.”
Vị samurai nhìn người đánh cá một lúc, sau đó từ từ hạ kiếm xuống.
 “Sư phụ của ngươi rất khôn ngoan. Sư phụ của ta cũng dạy như vậy. Ðôi khi ta không kiểm soát được nỗi giận dữ của mình. Ta sẽ cho ngươi thêm một năm để trả nợ và lúc đo chỉ thiếu một xu thôi chắc chắn ta sẽ giết ngươi.”

Vị samurai trở về nhà khi đã khá muộn. Ông nhẹ nhàng đi vào nhà vì không muốn đánh thức vợ, nhưng ông ta rất bất ngờ khi thấy vợ mình và một kẻ lạ mặt mặc quần áo samurai đang ngủ trên giường. Nổi điên lên vì ghen và giận dữ, ông nâng kiếm định giết cả hai, nhưng đột nhiên lời của người đánh cá văng vẳng bên tai: “Ðừng hành động khi đang giận dữ.” Vị samurai ngừng lại, thở sâu, sau đó cố tình gây ra tiếng động lớn. Vợ ông thức dậy ngay lập tức, kẻ lạ mặt cũng vậy, hoá ra đó chính là mẹ ông.
Ông gào lên: “Chuyện này là sao vậy. Suýt nữa con đã giết cả hai người rồi!”

Vợ ông giải thích: “Vì sợ kẻ trộm lẻn vào nhà nên thiếp đã cho mẹ mặc quần áo của chàng để doạ chúng.”
Một năm sau, người đánh cá gặp lại vị samurai. “Năm vừa qua thật tuyệt vời, tôi đến để trả nợ cho ngài đây, có cả tiền lãi nữa”, người đánh cá phấn khởi nói.
“Hãy cầm lấy tiền của ngươi đi.” Vị samurai trả lời, “Ngươi đã trả nợ rồi.”

Connie sưu tầm.

CÁI SƯỚNG CỦA TUỔI GIÀ

Già thì khổ,ai cũng biết.Sinh,lão,bệnh,tử! Nhưng già vẫn có thể sướng.Muốn sống lâu thì phải già chớ sao!
Già có cái đẹp của già.Trái chín cây bao giờ cũng ngon hơn trái giú ép.Cái sướng đầu tiên của già là biết mình…già,thấy mình già,như trái chín cây thấy mình đang chín trên cây.Nhiều người chối từ già,chối từ cái sự thật đó và tìm cách giấu cái già đi,như trái chín cây ửng đỏ,mềm mại,thơm tho mà ráng căng cứng, xanh lè thì coi hổng được.Mỗi ngày nhìn vào gương,người già có thể phát hiện những vẻ đẹp bất ngờ như những nếp nhăn mới xòe trên khóe mắt,bên vành môi,những mớ tóc lén lút bạc chỗ này chỗ nọ, cứng đơ, xơ xác…mà không khỏi tức cười!Quan sát nhìn ngắm mình như vậy, ta mới hiểu hai chữ 'sồng sộc' của Hồ Xuân Hương:'Chơi xuân kẻo hết xuân đi.Cái già sồng sộc nó thì theo sau!'Có lẽ nữ sĩ lúc đó mới vào lứa tuổi40!Thời ta bây giờ,40 tuổi lại là tuổi đẹp nhất. Phải đợi đến 70, thất thập cổ lai hy, thì mới gọi là bắt đầu già(?) Nếu trong tương lai, khi con người sống đến 160 tuổi thì 80 lại là tuổi đẹp nhất !
Tuy nói vậy,thựctế,già thì khó màsướng.Con người ta có cái khuynhhướng dễ thấy khổ hơn.Khổ dễ nhận ra,còn sướng thì khó biết!Một người luôn thấy mình..sướng thì không khéo ngườita nghingờ hắn cóvấn đề..tâm thần!Nói chung,người già có3nỗi khổ thường gặp nhất,nếu giảiquyết đựơc sẽ giúp họ sống'trăm năm hạnh phúc':

* Một là thiếu bạn ! Nhìn qua nhìn lại,bạn cũ rơi rụng dần..Thiếu bạn,dễ hụt hẫng,cô đơn và dĩ nhiên..cô độc.Từ đó dễ thấy mình bị bỏ rơi,thấy không ai hiểu mình!Quay quắt,căng thẳng,tủi thân.Lúc nào cũng đang như 'Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt / Ta nằm dài nghe ngày tháng dần qua…!'.
Người già chỉ sảng khoái khi được rôm rả với ai đó,nhất là những ai'cùng một lứa bên trời lận đận'.Gặp được bạn tâm giao thì quả là một liều thuốc bổ mà không bác sĩ nào có thể biên toa cho họ mua được! 

Ðể giải quyết chuyện này,ở một số nước tiên tiến,người ta mở các phòng tư vấn,giới thiệu cho những người già cùng sở thích,cùng tánh khí,có dịp làm quen với nhau.Người giàtự giớithiệu mình vànêu'tiêu chuẩn'người bạn mình muốn làm quen.Nhà tư vấn sẽ'matching'để tìm ra kết quảvà làm..môi giới.Dĩ nhiên môi giới cho họ kết bạn.Còn sau này họ thấy tâm đầu ý hợp tiến tới hôn nhân (nếu còn độc thân) thì họ ráng chịu!Ðó là chuyện riêng của họ.Ngày trước,Uy Viễn tướng công mà còn phải than:

Tao ở nhà tao tao nhớ mi
Nhớ mi nên phải bước chân đi
Không đi mi bảo rằng không đến
Ðến thì mi hỏi đến làm chi
Làm chi tao có làm chi được
Làm được tao làm đã lắm khi…( 
Nguyễn Công Trứ)
Rồi họ dạy người già học vi tính để có thể'chat','meo'với nhau chia sẻ tâm tình,giải tỏastress..Thỉnh thoảng tổ chức cho các cụ họp mặt đâu đó để được trựctiếp gặpgỡ,traođổi,dòm ngó,khen ngợi hoặc..chê bai lẫn nhau.Khen ngợi chê bai gì đều có lợi cho sức khỏe!Có dịp tương tác,códịp cãinhau làsướng rồi. Các tế bào não sẽ được kích thích,được hoạt hóa,sẽ tiết ra nhiều kích thích tố.Tuyến thượng thận sẽ hăng lên,làm việc năng nổ,tạo ra cortisol và epinephrine làm cho máu huyết lưuthông,hơithở trở nên sảng khoái,rồi tuyến sinh dục tạo ra DHEA (dehydroepiandoster one),một kích thích tố làm cho người ta trẻ lại, trẻ không ngờ!..Dĩ nhiên phải chọn một nơi có không khí trong lành.Hoa cỏ thiên nhiên.Thức ăn theo yêu cầu.Gợi nhớ những kỷ niệm xưa..Rồi dạy các cụ vẽtranh,làm thơ,nắn tượng..Tổ chức triển lãm cho các cụ.Rồi trìnhdiễn vănnghệ cây nhàlávườn.Các cụ dư sức viết kịch bản và đạo diễn.Coi văn nghệ không sướng bằng làm..văn nghệ!

 * Cái thiếu thứ hai là thiếu… ăn ! Thực vậy.Ăn không phải làtọng,là nuốt,là xực,làngấu nghiến…cho nhiều thức ăn!Ăn không phải là nhồi nhét cho đầy bao tử!Trong cuộc sống hằng ngày có nhiều thứ nuốt không trôi lắm!Chẳng hạn ăn trong nỗi sợ hãi,lo âu,bực tức;ăn trong nỗi chờ đợi,giận hờn thì nuốt sao trôi?Nuốt là một phảnxạ đặcbiệt của thựcquản dưới sự điềukhiển của hệ thầnkinh.Một người trồng chuối ngược vẫn có thể nuốt được dễ dàng! Nhưng khi buồn lo thì phản xạ nuốt bị cắt đứt!
Nhưng các cụ thiếu ăn, thiếu năng lượng,phần lớn là do sợ bệnh,kiêng khem quá đáng.Bác sĩ lại hay hù, làm cho họ sợ thêm!Nói chung,chuyện ăn uống nên nghe theo mệnh lệnh của… bao tử: 'Cư trần lạc đạo thả tùy duyên. Cơ tắc xan hề khốn tắc miên..'( Trần Nhân Tông): Ở đời vui đạo hãy tùy duyên.Ðói đến thì ăn mệt ngủ liền.. 
'Listen to your body'.Hãy lắng nghe sự mách bảo của cơ thể mình!Cơ thể nói..thèm ăn cái gì thì nó đang cần cái đó,thiếu cái đó!Nhưng nhớ ăn là chuyện của văn hóa(!),chuyện của ngàn năm,đâu phải một ngày một buổi.Món ăn gắn với kỷ niệm,gắn với thói quen,gắn với mùi vị từ thuở còn thơ!Người già có thể thích những món ăn…kỳ cục-không sao!Ðừng ép!Miễn đủ bốn nhóm:bột,đạm,dầu,rau..Mắm nêm, mắm ruốc,mắm sặt,mắm bồ hóc,tương chao..đều tốt cả.Miễn đừng quá mặn, quá ngọt…làđựơc.Cách ăn cũng vậy.Hãy để các cụ tự do tự tại đến mức có thể được.Ðừng ép ăn,đừng đút ăn,đừng làm'hư'các cụ!
Cũng cần có sự hào hứng,sảng khoái,vui vẻ trong bữa ăn.Con cháu hiếu thảo phải biết..giành ăn với các cụ.Men tiêu hoá được tiết ra từ tâm hồn chớ không chỉ từ bao tử. 

* Cái thiếu thứ ba là thiếu vận động ! Già thì hai chân trở nên nặng nề như mọc dài ra,biểu không chịu nghe lời ta nữa!Các khớp cứng lại, sưng lên,xương thì mỏng ra,dòn tan,dễ vỡ,dễ gãy!Ấy cũng bởi cả một thời trai trẻ đã'Ði đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt…'(TCS)!
Bác sĩ thường khuyên vận động mà không hướng dẫn kỹ thì dễ làm các cụ ráng quásức chịu đựng,sẽ lâm bệnh thêm.Phải làm sao cho nhẹ nhàng mà hiệu quả, phù hợp với tuổi tác, với sức khỏe. Phải từ từ và đều đều. Ngày xưa người ta săn bắn, hái lượm, đánh cá, làm ruộng, làm rẫy…lao động suốt ngày. Bây giờ chỉ ngồi quanh quẩn trước TV , computer ! Có một nguyên tắc 'Use it or lose it !' Cái gì không xài thì teo ! Thời đại bây giờ người ta xài cái đầu nhiều quá, nên 'đầu thì to mà đít thì teo'.Thật đáng tiếc ! 

Không cần đi đâu xa. Có thể tập trong nhà. Nếu nhà có cầu thang thì đi cầu thang ngày mươi bận rất tốt. Ði vòng vòng trong phòng cũng được. Ðừng có ráng lập 'thành tích' làm gì ! Tập cho mình thôi.. Từ từ và đều đều… Ðến lúc nào thấy ghiền , bỏ tập một buổi … chịu hổng nổi là được !
Nguyên tắc chung là kết hợp hơi thở với vận động.Chậm rãi,nhịp nhàng.LạyPhật cũng phải đúng..kỹ thuật để khỏi đau lưng, vẹo cột sống.Ðúng kỹ thuật là giữ tư thế và kết hợp với hơi thở.Ðó cũng chính là thiền, là yoga, dưỡng sinh..Vận động thể lực đúng cách thì già sẽ chậm lại.Giảm trầm cảm, buồn lo.Phấn chấn, tự tin. Dễ ăn, dễ ngủ…
Tóm lại, giải quyết đựơc 'ba cái lăng nhăng' đó thì có thể già mà …sướng vậy !
* BS ÐỖ HỒNG NGỌC.( Nguồn: daihocvankhoasg@yahoogroups.com)