CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐẾN VỚI " CHUNG MỘT MÁI TRƯỜNG" CHÚC CÁC BẠN MẠNH KHỎE,VUI VẺ VÀ HẠNH PHÚC.

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011

HẠNH PHÚC MỖI SÁNG TA THỨC DẬY

Cuộc sống vốn ngắn ngủi và thời gian thì không chờ đợi 1 ai. Hạnh phúc là do ta tự tìm lấy cho mình. Hãy trân trọng những phút giây mình đang sống và hãy làm cho nó trở nên có ý nghĩa hơn, mỗi ngày chúng ta đang sống là những ngày hạnh phúc, vui vẽ tràn đầy niềm tin và hi vọng.
Vậy làm cách nào để mỗi sáng thức dậy bạn luôn càm thấy hạnh phúc và tràn đầy niềm tin yêu? Bắt đầu 1 ngày mới với nhiều điều mới và sức sống mới.
   Để chào 1 ngày mới hãy bắt đầu bằng 1 nụ cười thật xinh, chính nụ cười của bạn có thể làm cho mọi thứ trở nên dễ chịu và thoải mái hơn. Hãy tin rằng những điều tốt đẹp sẽ đến với bạn: mình sẽ làm được những điều mới và gặp gỡ những người mới. Một ngày tuyệt vời đang chờ đón bạn với những cơ hội và thách thức bất ngờ.
Hãy tin rằng bạn xứng đáng được hạnh phúc và đón nhận những điều tốt đẹp. Hành tinh và vũ trụ luôn mong bạn được hạnh phúc và hãy mang niềm vui đó chia sẻ đến mọi người.
                                                    CẢNH NGỌC MAI
Bất cứ khi nào bạn gặp một ai đó và xử sự với họ bằng tình yêu thương và lòng tốt bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn và bạn cũng muốn điều đó đến với mình. Mọi thứ bạn muốn, người khác cũng muốn, chính vì thế mà bạn hãy tôn trọng họ như tôn trọng chính bản thân mình. Đối xử với họ như những gì bạn muốn người khác đối xử với bạn.
                                                  MAI THỊ NGỌC YẾN
Hãy chứng thực khả năng của mình. Bỏ qua những nhút nhát lo sợ mà nó đã từng ngự trị trong bạn. Hãy nói ra những gì bạn nghĩ là đúng và để mọi người biết bạn cảm nhận như thế nào về vấn đề nào đó. Đừng giữ thái độ bằng lòng với mọi thứ như vậy, vì như vậy bạn sẽ làm mất đi sự khẳng định mình.
Hãy sống cho hiện tại và chuẩn bị sẵn sàng cho tương lai. Làm những gì mà bạn chưa bao giờ làm, đến những nơi mà bạn chưa bao giờ đến. Ngay lúc này đừng bỏ phí quá nhiều thời giờ nữa vì mỗi phút mỗi giây của bạn quý như vàng như bạc.


 Hãy mở mang kiến thức bằng cách đọc những tờ báo vào những buổi sáng và nên giành những thời gian yên tĩnh, an lành bên những người thân yêu của bạn.
Hãy mở rộng lòng tốt của mình để giúp đỡ mọi người trong cảnh nguy nan, lúc này bạn sẽ thấy tâm hồn mình thanh thản hơn rất nhiều.
                                            BÉ MUM NÈ...MUM...MUM...ÙM !!
Và kết thúc 1 ngày bằng sự cảm ơn. Hãy nhớ lại tất cả những điều tuyệt vời bạn có được ngày hôm nay và cảm ơn những người xung quanh đã góp phần giúp đỡ bạn thực hiện nên những điều đó.
( sưu tầm )

CỨU AI ?

Mẹ và vợ ngã xuống sông cùng một lúc, nếu cứu mẹ thì vợ sẽ chết hoặc cứu vợ thì mẹ sẽ chết. Vậy nên cứu mẹ hay cứu vợ hoặc là không cứu cả hai? 
Những câu trả lời : 
1 - Mạnh Tử :Bố chết từ khi còn nhỏ, mẹ nuôi nấng, dạy dỗ ta rất khó nhọc. Mẹ phải ba lần dọn nhà để tránh những ảnh hưởng xấu, dành món ngon cho ta ăn, mua áo đẹp cho ta mặc, tất cả là để cho ta có thể ngẩng cao đầu nhìn thiên hạ. Mẹ và vợ cùng ngã xuống sông, tất nhiên ta phải cứu mẹ rồi. Lấy chữ hiếu làm đầu, vợ  chết thì lấy vợ khác, mẹ chết làm gì có mẹ nữa !Trên thế gian này chỉ có Mẹ là tốt nhất. Không có mẹ, con trẻ như cỏ cây, biết bấu víu vào đâu? Mẹ! Con sẽ cứu mẹ! Mạnh tử nhảy ùm xuống sông. 




2 – Chu U Vương : Vợ và mẹ cùng ngã xuống sông, tất nhiên là phải cứu vợ trước. Nghĩ lại ngày trước ta đùa giỡn với nàng, nhìn nàng cười, đến cả giang sơn lẫn sinh mạng nhỏ bé của ta cũng chẳng nghĩa lý gì, huống hồ là mẹ! Khi lập Thái tử, bà ấy còn định bỏ ta làm ta suýt mất cả ngôi báu."Tình cảm đằm thắm, ta yêu nàng rất nhiều, ta sẽ cứu nàng !" Chu U vương cũng nhảy ùm xuống sông.. 

 
3 – Lưu Bị :Anh em như chân tay, vợ con như áo mặc; áo rách có thể vá, chân tay gãy không thể lành. Chỉ cần Nhị đệ và Tam đệ của ta không ngã xuống sông là được, những kẻ khác ta không thèm để ý.
"Mẹ ơi! Nàng ơi! Các người chết thật thê thảm!" Lưu Bị đứng trên bờ sông khóc lớn. 




4 – Tào Tháo :Thà rằng ta phụ người chứ không để người phụ ta, mẹ ta hay vợ ta cũng thế thôi, chỉ cần ta không ngã xuống sông là được rồi.
"Ta nhẹ nhàng đi cũng như khi ta nhẹ nhàng đến, ta vẫy tay chào không một chút vấn vương." Tào Tháo vừa ngâm thơ vừa chầm chậm bước đi. 


 
5 - Khuất Nguyên :Thế gian này u ám quá, triều đại này thật hủ bại! Sống cũng chẳng còn có ý nghĩa gì, chi bằng chết cho trong sạch. Song anh có thể rửa mặt và rửa chân cho ta.
Khoảng trời hiện tại là khoảng trời u ám, chẳng còn có thể nhìn tinh tú trên trời. Mẹ ơi! Nàng ơi! Ta cùng nhau chết ở nơi đây!" Khuất Nguyên vừa hát vừa từ từ nhảy xuống sông. 



 
6 – Trang Tử :Sinh về đâu và chết sẽ về đâu? Mẹ và vợ ta chết cứ chết, chẳng qua chỉ là từ trạng thái hữu hình trở về trạng thái vô hình, có gì phải đau đớn, c ó gì phải xót thương? Chẳng cần phải cứu ai cả! Trang tử ngồi xuống, tay nắm một mảnh sành vừa gõ nhịp vừa hát, mắt nhìn mẹ và vợ chìm đần xuống sông, nét mặt mãn nguyện. 



7 – Hoà Thân :Ai ngã xuống sông thì cứ ngã, cái ta yêu là tiền bạc. Tiền bạc là mẹ ta, là vợ ta. Sao trước khi ngã, các người không mặc ít quần áo thôi, điều đáng tiếc nữa là trâm vàng, khuyên bạc còn ở trên đầu các người.
"Có tiền là có tất cả!" Hoà Thân đứng trên bờ vùa nhìn mẹ và vợ dần dần chìm xuống sông vừa thở dài. 



8 – Vương Bột :Lòng bàn tay và mu bàn tay đều là thịt. Vợ là người ta yêu nhất, mẹ là người thân thiết nhất. Vậy phải làm thế nào đây? Thôi cứ nhảy xuống sông, thấy ai ở gần thì cứu. Vương Bột vội nhảy ùm xuống sông. "Chết rồi! Ta quên mất là ta cũng không biết bơi!" Vương Bột vẫy vùng một cách tuyệt vọng rồi từ từ chìm xuống sông.


LỜI BÀN : 
1. Mạnh Tử: Thương mẹ hơn vợ thì chắc là lai………VIỆT NAM !
2. Chu U Vương: Yêu vợ nồng nàn nên chắc lai…….PHÁP !
3. Lưu Bị: Lo cho anh em đồng chí hơn gia đình là lai………..NGA SÔ (tinh thần quốc tế vô sản)
4.Tào Tháo: Thấy chết không cứu phớt tỉnh……….ĂNG LÊ ( ENGLAND )!!
5. Khuất Nguyên : Tự sát chết theo là tinh thần võ sĩ đạo xứ Phù Tang ( JAPAN )
6. Trang Tử: Giống Tào Tháo lai ………ĂNG LÊ !

7.Hòa Thân: Thực tế kiểu…………….MỸ !
8. Vương Bột: Không biết trời cao đất rộng nhắm mắt liều mạng thì là chính …….gốc quân tử TÀU 

( phuocluonghuu sưu tầm )

Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2011

VÕ HOA SEN

 CHIỀU NGÀY 02 THÁNG 7,CÁC THÂN HỮU,BẠN BÈ CÙNG CHUNG VUI CHÚC MỪNG BẠN VÕ HOA SEN VỪA TRỞ VỀ VIỆT NAM.
* Võ Hoa Sen hiện đang định cư tại Melbourne,Úc Châu.
                                                             TRẦN THỊ YẾN-VÕ HOA SEN
                                                        NGUYỄN LÊ VÂN ( ĐỨNG )
 Gọi lại những món xưa: bánh bèo bì,chả giò và cùng nhắc nhớ kỷ niệm của hơn 40 năm về trước,nơi đây là nơi ghi dấu ấn tuổi học trò cũng khá nhiều: lén hái trộm xoài khi chờ dọn món,hủ dưa chua bồn-bồn phải hạ gục đầu tiên...biết đâu khi đó có những bàn chân lén gặp nhau dưới gầm bàn. Tại sao Ớt không cay,mà mặt mày ửng đỏ ?
Nhìn những mái đầu bạc trắng mà thấy thương , chúng ta có thể bạc râu,bạc tóc nhưng xin đừng...bạc lòng.
   Các Ông Ngoại,Bà Ngoại và các Ông Nội,Bà Nội chuẩn bị chụp hình lưu niệm
                                Anh TRƯƠNG VĂN TÂY- Chị NGUYỄN THỊ LÀNH
-Anh Tây: một " dị nhân": người trẻ mãi không già,nhìn hình trên ai dám nói anh ấy đã gia nhập nhóm U-60 ?
-Chị Lành : có nụ cười hồn nhiên đôn hậu,từng là một giáo viên dạy giỏi cấp Tỉnh,khi xưa muốn cho con cháu vào học lớp "cô Lành" còn khó hơn lên Trời !!!

* Xem ảnh tại đây: https://picasaweb.google.com/cungmotmaitruong/HopMatVoHoaSen2011#

Thứ Ba, 28 tháng 6, 2011

ĐỒNG THÁI XUÂN

TRONG NHỮNG NGÀY CUỐI CÙNG CỦA THÁNG 6,ĐỒNG THÁI XUÂN ĐÃ TRỞ VỀ VIỆT NAM VÀ VIỆC ĐẦU TIÊN LÀ...TÌM LẠI BẠN CŨ
...có mang theo phu nhân về cùng,chị NGUYỄN THỊ PHƯƠNG THẢO,chị THẢO là một " siêu sao KARAOKE " và đặc biệt là chị hát Cổ Nhạc xem ra có phần kém hơn Nghệ Sĩ LỆ THUỶ ....một chút !!!
Đây sẽ là một điều hứa hẹn cho cuộc " thi ca " nẩy lửa giữa các Danh Ca VIỆT-ÚC sắp tới.
* Đồng Thái Xuân hiện đang định cư tại Sydney,Úc Châu
                                                   CHỤP CHUNG VỚI PHẠM CÔNG CHÁNH
                                                  CHỤP CHUNG VỚI LƯƠNG HỮU PHƯỚC
NHÌN VỀ KỶ NIỆM

VÀ XA XƯA HƠN NỮA....

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2011

LỂ THÀNH HÔN CON LÊ TẤN LẠI

 BLOGGER CHUNG MỘT MÁI TRƯỜNG VỪA NHẬN ĐƯỢC HÌNH LỂ THÀNH HÔN CON BẠN LÊ TẤN LẠI
 BLOGGER CHUNG MỘT MÁI TRƯỜNG XIN CHÚC CHO ĐÔI BẠN TRẺ TRĂM NĂM HẠNH PHÚC
               CÁC BẠN CÙNG CHÚC MỪNG LÊ TẤN LẠI NAY ĐÃ TÌM ĐƯỢC DÂU HIỀN





Xem hình tại đây:
https://picasaweb.google.com/cungmotmaitruong/GDLeTanLai#

Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011

TÌNH BẠN TRONG ĐỜI

Dù đã sẵn sàng hay còn chưa chuẩn bị, nhưng rồi một ngày kia, chúng ta cũng phải chia tay thế giới này.
Sẽ chẳng còn ánh mặt trời chói chang chào đón, sẽ chẳng còn một ngày mới bắt đầu bằng giọt nắng trong vắt của buổi bình minh.
Sẽ không còn nữa những ngày xuân hiền hòa, ấm áp.
Tiền bạc, danh vọng, quyền lực,… tất cả với ta cuối cùng cũng sẽ trở thành vô nghĩa. Còn ý nghĩa chăng là những gì ta tạo ra đối với thế giới này.

 Vậy điều gì là thật sự quan trọng lưu lại dấu ấn của ta trong cuộc sống ?
Quan trọng không phải là những thứ bạn mang theo bên mình, mà là những gì bạn đã chân thành đóng góp cho tha nhân.
Quan trọng không phải là những thứ bạn nhận được mà là những gì bạn đã cho đi.
Quan trọng không phải là những thành công bạn đã có được trong cuộc đời, mà là ý nghĩa thanh cao của chúng.
Quan trọng không phải là những thứ bạn học được, mà là những gì bạn đã truyền lại cho người khác.

                    Trần Thị Yến-Liên-Cao Thị Thu-Lê Tấn Lại-Dương Thị Từ Tâm
Quan trọng không còn là năng lực của bạn, mà chính là tính cách - là những gì mà bạn đã cư xử với mọi người xung quanh.
Quan trọng là những khoảnh khắc cử chỉ, thái độ mà bạn đã vô tình hay cố ý khắc ghi trong lòng người khác, khi cùng chia sẻ với họ những lo âu, phiền muộn, khi bạn an ủi và làm yên lòng họ bằng cách riêng nào đó của mình, hay chỉ đơn giản là một nụ cười hoan hỹ hay một cái nắm tay, đỡ cho một người khỏi ngã.
Quan trọng không chỉ là những ký ức, mà phải là ký ức về những người đã yêu thương bạn.

 Quan trọng đâu chỉ là bạn sẽ được mọi người nhớ đến trong bao lâu, mà là họ nhớ gì về bạn (tốt hay xấu).
Quan trọng không phải là bạn quen biết thật nhiều người, mà là bao nhiêu người sẽ đau xót khi mất bạn trong đời.
Vậy thì, bạn ơi, hãy nhìn cuộc sống bằng ánh mắt yêu thương và hiểu biết. Bởi vì chỉ có tình yêu thương, sự hiểu biết mới đem lại những điều kỳ diệu cho cuộc sống bạn ạ.

(sưu tầm)
PB gởi

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

TÌM CHÚT ÂN TÌNH


Tìm chút ân tình để nhớ nhau
Đàn xưa ai dạo mấy cung sầu
Dây chùng phím lở đời đôi ngả

Ân tình giờ biết gởi về đâu


Như bao thu trước gió mênh mang
Cho lá đang xanh bổng úa vàng
Cỏ buồn héo rủ nằm ngơ ngẩn
Theo tiếng nhạc chiều đượm dở dang


Mấy nén hương tàn theo sương lạnh
Đìu hiu nhẹ bước dáng ai mơ
Ngơ ngác bên mồ người lử khách
Thu về thêm nặng nổi bơ vơ


Xin tạ cho nhau chút lẻ loi
Hay chút dư hương giữa cuộc đời
Một mãnh tình sầu còn sót lại
Chim chiều trăn trở tiếng đơn côi
( Sưu Tầm )

Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2011

TÌNH YÊU TUYỆT VỜI

  Một chiều đông lạnh buốt. Trên đường về nhà, tình cờ tôi nhặt được một chiếc ví bằng da màu nâu đã cũ sờn, có sợi dây nơ màu đỏ. Bên trong ví không có bất cứ giấy tờ tùy thân nào mà chỉ có vỏn vẹn 3 đô la và một phong thư nhàu nát. Những chữ duy nhất có thể đọc được trên bì thư là địa chỉ của người gửi.
Tôi liền mở lá thư ra, hy vọng sẽ tìm được chút ít manh mối về chủ nhân của chiếc ví. Hàng chữ ghi ngày tháng đập vào mắt tôi đầu tiên. Bức thư này được viết cách đây đã hơn năm mươi năm!Lá thư được viết với nét chữ con gái mềm mại, trên nền giấy xanh điểm xuyết vài bông hoa nhỏ phía góc trái. Đó là thư chia tay gửi cho một người tên Michael. Cô gái nói rằng cô không thể gặp anh ta nữa vì gia đình ngăn cản, nhưng dù vậy, cô vẫn sẽ luôn yêu anh. Cuối thư ký tên là Hannah.
Nội dung thư khá xúc động, nhưng chẳng có chi tiết gì rõ ràng, ngoại trừ cái tên Michael, để xác định chủ nhân của chiếc ví. Tôi gọi điện cho tổng đài để xin số điện thoại dựa vào địa chỉ ghi trên bao thư.Sau khi nghe tôi trình bày, người trực tổng đài ngần ngừ một lát rồi nói: “Chủ nhà ở địa chỉ trên có đăng ký số điện thoại, nhưng rất tiếc tôi không thể cho anh số điện thoại được”. Cô lịch sự đề nghị rằng chính cô sẽ gọi điện cho người ở địa chỉ đó, giải thích câu chuyện và hỏi xem họ có muốn tiếp chuyện với tôi hay không.
Vài phút sau, cô quay lại và chuyển máy cho tôi.Tôi hỏi người phụ nữ ở đầu dây bên kia về người phụ nữ tên Hannah. Bà ta vội đáp, “Ồ, chúng tôi mua căn nhà này cách đây đã 30 năm. Hình như gia đình ấy có cô con gái tên là Hannah, nhưng cách nay vài năm Hannah đã đưa mẹ vào viện dưỡng lão.”Tôi gọi điện đến viện dưỡng lão và được biết bà cụ đã qua đời, nhưng họ có biết số điện thoại của người con gái.
Tôi lại tiếp tục gọi đến số điện thoại được cho và biết rằng Hannah hiện cũng đang ở trong một viện dưỡng lão.“Thật là ngốc!” – Tôi tự nghĩ. “Sao mình lại cất công đi tìm chủ nhân của một chiếc ví chỉ có 3 đô la và một bức thư cũ mèm những năm mươi năm trước kia chứ?”Tuy nhiên, tôi vẫn gọi đến nhà dưỡng lão nơi có lẽ cô Hannah, giờ đây đã là bà Hannah, đang ở. “Vâng, bà Hannah đang ở với chúng tôi,” đó là câu trả lời tôi nhận được.Mặc dù đã 10 giờ đêm, nhưng tôi vẫn lái xe đến viện dưỡng lão.
Sau khi giải thích với cô y tá trực đêm, tôi được cô đưa lên tầng ba của tòa nhà, giới thiệu tôi với bà Hannah. Bà cụ trông thật phúc hậu với mái tóc bạch kim, gương mặt tươi tắn và đôi mắt sáng tinh anh.Tôi kể cho bà nghe chuyện mình nhặt được chiếc ví và cho bà xem bức thư.
Vừa trông thấy phong thư màu xanh điểm vài cánh hoa nhỏ nơi góc trái, bà Hannah hít một hơi dài và nói, “Đây là lần liên lạc cuối cùng của bà với Michael!”.Bà quay đi một lúc như chìm trong suy tưởng, rồi nhẹ nhàng nói, “Bà yêu anh ấy biết bao. Nhưng khi ấy, bà chỉ mới mười sáu tuổi và gia đình bà cho rằng bà còn quá trẻ để yêu. Chao ôi, anh ấy mới tuyệt vời làm sao!”.Rồi bà tiếp tục, “Michael Goldstein là một người tuyệt vời. Nếu cháu tìm thấy anh ấy, hãy nói rằng bà luôn nghĩ đến anh. Và…,” ngập ngừng một lúc lâu, gần như cắn chặt môi, bà nói tiếp, “nói rằng bà vẫn yêu anh ấy. Cháu biết không,” bà khẽ mỉm cười, đôi mắt ngân ngấn nước, “bà chưa từng kết hôn. Bà nghĩ rằng không ai có thể sánh bằng Michael cả…”Tôi xúc động nhưng phải chào tạm biệt bà Hannah vì đêm đã khuya.
Xuống tới tầng một, tôi gặp người bảo vệ ở ngay trước cửa thang máy. Anh ta hỏi, “Bà cụ có giúp gì được cho anh không?”Tôi trả lời rằng bà đã cho tôi them được một manh mối, “Ít nhất tôi biết được họ của ông ấy. Nhưng tôi nghĩ chắc phải gác chuyện này sang một bên ít lâu. Cả ngày nay tôi đã cố tìm cho được chủ nhân của chiếc ví này.”Tôi lấy chiếc ví ra cho anh ta xem. Vừa trông thấy chiếc ví, anh bảo vệ la lên, “Khoan đã! Đây là chiếc ví của ông Goldstein. Tôi có thể nhận ra nó bất cứ đâu nhờ vào sợi dây nơ này. Ông cụ thường hay làm mất ví. Ít nhất ba lần tôi tìm thấy chiếc ví trong hội trường này.”- Ông Goldstein là ai vậy? – Tôi hỏi mà có cảm giác tay mình run lên.- Ông sống ở tầng tám. Chắc chắn đây là ví của Michael Goldstein. Chắc ông cụ đã làm rơi nó trên đường đi dạo.Tôi cám ơn anh bảo vệ rồi chạy vội đến phòng y tá để kể cho cô y tá trực ban những gì anh bảo vệ vừa bảo.
Chúng tôi trở lại thang máy lên tầng tám. Tôi thầm cầu nguyện ông Goldstein vẫn còn thức.Chúng tôi bước vào căn phòng duy nhất còn sáng đèn. Một người đàn ông đang ngồi đọc sách. Cô y tá đến hỏi ông có làm mất chiếc ví hay không. Ông Goldstein ngước lên với vẻ ngạc nhiên, rồi lần tìm túi sau của mình và nói, “Ồ, nó lại bị mất rồi!”- Chàng trai này đã tìm thấy chiếc ví và chúng cháu nghĩ có lẽ là của ông.
Tôi trao cho ông Goldstein chiếc ví, vừa trông thấy nó, ông cụ mỉm cười nhẹ nhõm rồi nói: “Đúng nó rồi! Chắc ông đánh rơi nó chiều nay. Này chàng trai trẻ, ông muốn thưởng cho cháu một món gì đó.”- Không cần đâu thưa ông. – Tôi đáp và nắm lấy tay ông cụ – Nhưng cháu muốn kể với ông một việc. Cháu đã đọc bức thư bên trong với hy vọng tìm thấy chủ nhân của chiếc ví.Đột nhiên nụ cười trên gương mặt ông cụ tắt ngấm.- Cháu đã đọc lá thư đó à?- Không chỉ đọc lá thư, cháu còn biết được bà Hannah hiện đang ở đâu nữa.Ông xúc động nắm chặt tay tôi:- Hannah? Cháu biết Hannah ở đâu à? Cô ấy khỏe không? Còn xinh đẹp như trước không? Làm ơn, làm ơn cho ông biết đi!
- Bà ấy khỏe… vẫn xinh đẹp như khi ông biết bà. – Tôi đáp khẽ.- Cháu cho ông biết nơi ở của cô ấy được không? Sáng mai ông muốn gọi điện cho cô ấy. – Giọng ông run run, gần như thầm thì. – Cháu biết không, ông yêu Hannah đến nỗi khi nhận được lá thư này, ông có cảm giác cuộc đời mình cũng chấm dứt từ đó. Ông chưa từng kết hôn. Ông chỉ yêu một mình cô ấy thôi…- Ông đi với cháu nhé. – Tôi nói.Chúng tôi đi thang máy xuống tầng ba. Sảnh đã tắt đèn, chỉ còn một hai ngọn đèn thắp sáng dẫn lối chúng tôi đến phòng sinh hoạt chung. Nơi đó, Hannah vẫn ngồi một mình xem tivi.Cô y tá bước lại gần chỗ của bà.
- Bà Hannah. – Cô nói nhỏ, chỉ tay về phía Michael đang đứng đợi ở cửa. Bà có biết người này không?Chỉnh lại gọng kính, bà nhìn một chút nhưng không nói lời nào. Michael khẽ lên tiếng, dường như chỉ là thì thầm:
- Hannah, anh là Michael đây. Em còn nhớ anh không?
Bà thở mạnh:- Michael ư? Em không tin nổi! Michael! Đúng là anh rồi! Michael của em!Ông bước chầm chậm tới chỗ của bà, và họ ôm chầm lấy nhau.

Ba tuần sau, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ viện dưỡng lão. “Chủ nhật này anh có thể sắp xếp để đến đây dự lễ cưới không? Ông Michael và bà Hannah sẽ trao nhẫn cưới cho nhau!”Một đám cưới tuyệt vời! Tất cả mọi người ở viện dưỡng lão đều tham dự. Bà Hannah mặc một chiếc áo đầm dài màu beigh nhạt, gương mặt ngập tràn hạnh phúc. Cụ Michael mặc một bộ vét màu xanh đậm, hãnh diện sánh bước bên cô dâu của mình.Một kết thúc thật đẹp cho câu chuyện tình kéo dài gần sáu mươi năm!
Thái Hiền – Theo The Wallet

Thứ Tư, 8 tháng 6, 2011

WHY ?

Hãy xem  đoạn Clip dưới đây và...tự hỏi mình vì sao chúng ta không làm được như họ:

http://www.youtube.com/watch?v=02NhCX7QdXs&feature=related

Nhân lực chúng ta đông,tài chính chúng ta không thiếu.Nhưng.....


                      WHY ?

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011

CÀ RỐT,TRỨNG VÀ CÀ PHÊ

Một cô gái trẻ nói với mẹ mình rằng cuộc sống thật khó  khăn.   Cô không biết sẽ tiếp tục như thế nào. Cô muốn buông xuôi vì đã quá mệt mỏi khi mãi phải đấu tranh.
Sau khi nghe con nói, mẹ cô gái bèn đưa cô vào bếp. 
Bà đổ đầy nước vào ba cái bình rồi đặt chúng lên trên ngọn lửa.  Chẳng mấy chốc nước trong ba bình đều sôi.

 Trong bình đầu tiên, bà đặt vào những củ cà rốt. Trong bình thứ hai bà đặt những quả trứng.Trong cái bình  cuối cùng bà đặt những hột cà phê nghiền. 
Sau đó bà tiếp tục nấu sôi ba chiếc bình, và không nói một lời nào.
Khoảng 20 phút sau, bà tắt lửa. 
Bà vớt những củ cà rốt ra và đặt chúng vào một cái bát. 
Bà lấy những quả trứng ra và đặt vào một cái bát khác. 
Bà lại lấy muôi múc cà phê ra và đổ vào cái bát thứ ba.

 Quay sang cô con gái, bà hỏi:
- “Nào, con hãy nói cho mẹ biết, con nhìn thấy gì?”.
- “Dạ, cà rốt, trứng và cà phê”. 
Cô con gái trả lời rồi hỏi: 
“Mẹ, điều đó có nghĩa là gì?”.
Bà mẹ giải thích rằng mỗi một thứ trong đó đã gặp điều kiện khó khăn như nhau, đó là nước sôi.

 Mỗi thứ có phản ứng khác nhau.
Cà rốt khi chưa bỏ vào nước thì cứng, rắn và dai. 
Tuy nhiên, sau khi bị bỏ vào nước sôi, nó mềm đi và trở nên yếu ớt.
Quả trứng vốn rất dễ vỡ. 
Lớp vỏ ngoài mỏng manh của nó đã bảo vệ lớp chất lỏng bên trong nó,  nhưng sau khi được đặt vào trong nước sôi, phần bên trong quả trứng cứng lại.
Những hột cà phê nghiền thì khác. 
Sau khi bị bỏ vào nước sôi, chúng đã biến đổi nước.

 “Con là gì?” - bà mẹ hỏi cô con gái. 
“Khi một hoàn cảnh bất lợi gõ cửa nhà con, con sẽ phản ứng thế nào? 
Con là củ cà rốt, quả trứng hay hột cà phê?”.
Người mẹ giải thích tỉ mỉ cho cô con gái: 
“Con là củ cà rốt, dường như rất mạnh mẽ, 
nhưng khi bị đau và gặp hoàn cảnh bất lợi, con yếu mềm và mất đi sức mạnh?
Hay con là quả trứng bắt đầu với một trái tim mềm yếu 
nhưng qua khó khăn lại trở nên cứng rắn? 
Một số người dễ bị lung lay tinh thần, nhưng sau một cái chết, sự chia ly, 
hay khó khăn về tài chính, họ trở nên cứng nhắc, mặc dù cái vỏ bên ngoài vẫn thế.

Hoặc có thể con giống cà phê. 
Cà phê thực sự làm thay đổi nước nóng, chính là thay đổi hoàn cảnh mang lại nỗi đau.
Khi nước bị nóng, cà phê tỏa ra hương vị của nó. 
Nếu con giống như cà phê, con sẽ sống tốt đẹp hơn và có thể thay đổi tình thế xung quanh con, khi mọi thứ đang trở nên tồi tệ nhất.
Trước những ngày tháng đen tối nhất và trước những thử thách cam go nhất, 
con sẽ nâng bản thân mình lên một tầm cao mới.

 Sau này khi con gặp hoàn cảnh bất lợi, hãy nhớ tự hỏi mình:
“Tôi sẽ là một củ cà rốt, một quả trứng hay là cà phê?”..
Cầu mong bạn có đủ niềm vui để làm cho cuộc sống của mình thật ngọt ngào, có đủ thử thách để khiến bạn mạnh mẽ, 
có đủ đau thương để sống có tình người và có đủ hy vọng để hạnh phúc.
  PB gửi